Dịch: 707DefenderOfJustice
Lão Kohler dường như sợ hãi sự hung hăng của đối phương, vô thức lùi về sau một bước.
“Liv, đây là một vị thám tử, ngài ấy muốn, muốn giúp cô tìm Daisy.”
Khuôn mặt đầy nếp nhăn và vết da bị trầy tróc của Liv chuyển hướng nhìn về Klein, lạnh lùng nói:
“Chúng tôi đã báo cảnh sát rồi.”
Dù cô chỉ khoảng ba mươi tuổi, nhưng bề ngoài trông như phải gần năm mươi.
Klein nhìn quanh căn phòng treo đầy quần áo ướt sũng, lờ mờ nhớ lại lần cuối mình đến đây. Có một cô bé khoảng mười ba, mười bốn tuổi, cẩn thận cầm chiếc bàn là tự chế, ủi đi ủi lại chỗ quần áo nhàu nhĩ sau khi đã phơi xong. Bàn tay cô bé đầy những vết phỏng hơi.
Cô bé ấy chính là Daisy “mất tích”… Klein quay lại nhìn người giúp việc giặt là, Liv, nói với tông giọng hờ hững:
“Cô nghĩ cảnh sát quận Đông sẽ tận lực tìm kiếm Daisy à?”
“Cô có chắc đám người khiến Daisy “mất tích” sẽ không hướng tầm mắt về phía gia đình mình không?”
“Cô muốn mất nốt cô con gái còn lại sao?”
Những câu từ tàn nhẫn, xé lòng cứ liên tục rơi vào lỗ tai Liv, khiến biểu cảm lạnh băng của cô lập tức tan rã, miệng cô mấp máy, không nói nên lời, hốc mắt dần đỏ lên.
Cô cúi đầu thật sâu, lẩm bẩm trong đau đớn và tuyệt vọng:
“Tôi không có tiền…”
Cả gian phòng chợt lâm vào tĩnh lặng. Kể cả cô con gái đang nức nở cũng không thể phát ra tiếng.
Klein mím môi, thở hắt ra:
“Thỉnh thoảng tôi sẽ đi làm tình nguyện viên, đơn giản là đi giúp đỡ người khác. Ha ha, đã lâu lắm rồi tôi không làm mấy việc kiểu này, nên làm ơn hãy cho tôi một cơ hội.”
“Tình nguyện viên?” Liv ngẩng đầu, nghiền ngẫm cụm từ này.
Klein gật nhẹ, trả lời:
“Lần ủy thác này miễn phí. Không, cũng không hoàn toàn miễn phí, hành động làm việc tốt sẽ mang đến cho tôi cảm giác thỏa mãn rất lớn.”
“Giờ cô cũng đâu còn cách nào, sao không thử một lần nhỉ?”
Liv im lặng một hồi, cô giơ tay lên, bàn tay chai sần vì liên tục phải ngâm trong nước giặt giũ, quệt khóe mắt, nói với giọng thật nhỏ:
“Ngài thám tử, ngài… ngài quả là một quý ông lương thiện, tử tế …”
Giọng cô bỗng nghẹn ngào:
“…Chuyện là thế này, vào trưa hôm qua, Daisy đi trả một đống đồ đã giặt dưới sự chỉ dẫn của Freja. Chỉ bên ngoài quận Đông thôi, nhưng hai đứa phải đi qua mấy con phố.”
“Để về kịp bữa trưa, Freja đã chọn một cái ngõ vắng, nhưng chỉ vừa không để tâm một chút, đã nhận ra Daisy luôn đi theo đằng sau, biến mất.”
“Con bé quay lại đường cũ tìm, nhưng không tài nào tìm được Daisy, và Daisy vẫn chưa trở về.”
“Freja, lúc ấy hai đứa ở đâu?”
Cô gái tên Freja đã đứng dậy, vành mắt sưng đỏ.
Cô khóc ròng, nói:
“Ở ngay, ở ngay ngõ Rusty Axe. Ngài thám tử, Daisy sẽ không bị sao chứ?”
“Có lẽ.” Klein đáp lại với vẻ vô cảm.
Hắn lại nhìn quanh, hỏi:
“Daisy có hay cầm theo đồ vật nào không? Tôi có thể mượn một con chó nghiệp vụ, nó có khứu giác rất tốt, có thể dùng để lần theo dấu vết bằng mùi hương đặc thù.”