Dịch: 707DefenderOfJustice
Sau khi đợi hơn nửa giờ để xác nhận không còn tình trạng gì ngoài ý muốn, Klein và Emlyn White mới rời nhà luật sư Jurgen. Mỗi người đều chìm trong suy nghĩ riêng của bản thân, im lặng bước đi, chẳng mấy chốc đã đến trước cửa căn hộ số 15 phố Minsk.
Ma cà rồng Emlyn nắm tay lại để trước miệng, ho nhẹ một tiếng:
“Thanh toán thù lao đã hoàn tất. Tôi hy vọng trong tương lai sẽ chúng ta sẽ không phải gặp lại nhau.”
Nghe hay đấy, nhưng ngài White à, có phải anh quên mất một chuyện quan trọng nào đó không? Klein cười lịch sự:
“Thỉnh thoảng tôi sẽ đến thăm hỏi giám mục Otlowski, hy vọng lúc ấy sẽ không phải gặp lại anh ở giáo đường Bội Thu.”
“Như vậy thì tôi cũng chả cần bận rộn giúp anh tìm biện pháp giải quyết vấn đề tâm lý ám thị nữa.”
Biểu cảm Emlyn White lập tức chuyển vẻ cổ quái, im lìm hai giây, mới hất cằm lên:
“Trong nội bộ Huyết tộc chúng tôi có rất nhiều nhà thần bí học mạnh mẽ, tôi sẽ viết thư tìm trợ giúp từ họ.”
Nói xong, anh ta dùng tay ấn ngực, hành lễ cáo từ.
Nhưng vừa quay người đi được vài bước, anh ta bỗng giảm tốc độ, quay đầu lại, do dự hỏi:
“Anh, anh đang nấu gì thế?”
“Canh củ cải hầm xương bò, ăn kèm với cơm và ớt đặc sản của vùng cao nguyên Finnebot.” Klein nói trong sự chờ đợi, hít hít ngửi ngửi mùi thơm của đồ ăn bay khắp nhà.
Emlyn nhíu mày lắc đầu:
“Ớt không phải thứ gì ngon lành trong ẩm thực Huyết tộc.”
Thẳng thắn mà nói, mình cũng chẳng tưởng tượng được ma cà rồng sẽ đi ăn ớt. Đương nhiên, thỉnh thoảng mình sẽ suy diễn đến cảnh một ma cà rồng cầm bánh bao trắng, nhai tỏi và hành tây… Klein oán thầm một câu, chỉ vào cánh cửa, ra hiệu mình muốn dùng bữa tối.
Emlyn White suy tính trong một giây, trầm giọng xuống, cân nhắc nói:
“Tối qua tôi đã suy nghĩ rất lâu, nhận ra anh cũng chẳng làm gì, sao lại đòi nhận thù lao? Lão già kia lúc nào cũng có thể cho tôi rời đi.”
Klein cười:
“Không, không tính thế được. Cha mẹ anh ủy thác nhiệm vụ là tìm ra anh, chứ không phải giải cứu anh. Mà cuối cùng là tôi tìm ra anh, nên căn cứ vào thỏa thuận, thù lao đương nhiên thuộc về tôi.”
“Bên cạnh đó, nếu tôi không nhắc nhở, chắc anh còn phải ở lại giáo đường Bội Thu thêm mấy tuần, mấy tháng nữa mới tự do rời đi được, đồng thời cũng vô phương phát hiện ra mình bị ám thị.”
“Anh đang đá xéo trí thông minh của tôi đấy à?” Khuôn mặt Emlyn hơi vặn vẹo.
Không, tôi nói thẳng mà… Klein cười cười, không nói gì nữa, mở cửa bức vào nhà. Hắn tiến thẳng đến phòng bếp, tâm trí chỉ toàn canh xương trong vắt thơm lừng, cơm trắng, thịt bò hầm mềm, tủy ninh nhừ ẩn trong khớp xương, củ cải thanh ngọt và ớt cao nguyên Finnebot cắt vụn.
Trên những miếng ăn cay nóng đỏ rực kia còn được phủ một chút muối hoa hồng và màu xanh của lá ngò dài Balam.