Dịch: 707DefenderOfJustice
Bên trong cung điện hùng vĩ cổ xưa, từng cột đá khổng lồ chống dưới mái vòm cao vút.
Klein ngồi tại vị trí cao nhất của chiếc bàn thanh đồng dài, cầm chiếc bình màu nâu trong suốt. Hắn kiểm tra đi kiểm tra lại, vẫn chẳng cảm thấy nguy hiểm nào từ nó.
Bắt đầu thôi… Hắn cụ thể hóa giấy bút, viết câu văn bói toán:
“Nguồn gốc của nó.”
Đặt bút máy xuống, làm tâm lý chuẩn bị chịu đựng đủ thể loại tra tấn, Klein ngóng nhìn tấm giấy cũng như Bình Độc Tố Sinh Học một chút, dựa vào lưng ghế, vừa tụng niệm, vừa minh tưởng.
Ngay sau đó, hắn tiến vào mộng cảnh tối tăm mù mịt, nhìn thấy một căn phòng lờ lờ tối nhưng rộng rãi.
Bên trong gian phòng, hổ mang chúa, nhện góa phụ đen và cả tá loại động thực vật kỳ quái khác được bày ra. Một cảnh tượng vừa lộn xộn vừa ghê rợn.
Một người đàn ông trung niên mặc áo khoác blouse trắng đang đứng trước chiếc bàn dài đặt giữa phòng. Ông ta ném từng thứ mật rắn, tuyến độc của nhện vào một cái nồi sắt lớn treo bằng dây gắn trần.
Cuối cùng, ông ta bỏ một vài vật phẩm có ánh sáng linh tính chiếu rọi mãnh liệt vào, ví dụ như, một thứ giống lá phổi khi thì tan thành khí đen, khi lại ngưng tụ thành một vật thể xanh sẫm; ví dụ như, một ống nghiệm trong vắt đựng thứ chất lỏng xanh thẳm; ví dụ như, một con mắt đỏ rực…
Bầu không khí xung quanh chiếc nồi sắt đen dần trở nên đặc dính, chúng tụ dần về trung tâm, nhưng lại bị đẩy ra, khó mà đạt được mục tiêu.
Khi người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng nhìn thấy cảnh tượng đó, lông mày dần nheo lại, biểu cảm hơi lo lắng.
Ông ta mở cuốn sổ ghi chép màu đen bên cạnh ra, cắn răng, cắt máu trên cổ tay mình bằng nghi thức muỗng bạc.
Từng giọt máu đỏ tươi rơi xuống chiếc nồi sắt đen, bên trong tựa như xuất hiện sự sống, đột ngột bộc phát một lực hấp dẫn khủng khiếp, hút toàn bộ không khí đặc quánh xung quanh vào, hút toàn bộ những giọt máu đỏ thẫm còn chưa rời khỏi cổ tay vào.
Chưa hết, mặc kệ người đàn ông có giãy giụa chống cự thế nào, vẻ mặt sợ hãi hoảng loạn ra sao, cũng không thể ngăn lại, bản thân bị cưỡng ép kéo đến gần chiếc nồi sắt.
Cơ thể bị kéo căng, đầu bị nén ép, trong tiếng kêu gào thảm thiết, ông ta hoàn toàn bị chiếc nồi sắt cắn nuốt sạch sẽ.
Những tiêu bản treo xung quanh, thực vật được trưng bày, động vật có thể động đậy hay di chuyển, toàn bộ đều bay vào nồi sắt.
Sương mù nâu đột ngột tràn kín bên trong căn phòng, lững lờ trôi nổi, xao động.
Đến khi mọi thứ kết thúc, cả căn phòng đã trở nên trống rỗng, chỉ còn lại một chiếc bình màu nâu trong suốt đang an tĩnh nằm giữa sàn nhà.
Khung cảnh nhanh chóng mờ nhạt dần, mộng giới tan vỡ. Klein mở mắt, vô thanh lẩm bẩm:
“Nguyên gốc Bình Độc Tố Sinh Học là kết quả của một thí nghiệm tìm đường chết.”
“Mình còn tưởng là đặc tính phi phàm của người nào bị mất khống chế… Nếu vậy thì đã xem bói phối phương được rồi…”