Dịch: 707DefenderOfJustice
Khung cảnh giáo đường Thanh Bình vào ban đêm kết hợp với mặt trăng đỏ rực đang treo trên cao, chiếu rọi ánh sáng lạnh lẽo xuống mặt đất, trông tuyệt đẹp lạ thường.
Leonard bước vào căn phòng đơn, gỡ găng tay đỏ ra ném lên mặt bàn gỗ.
Anh ngồi cạnh chiếc cửa sổ bằng kính phủ đầy họa tiết, đưa lưng ra hứng lấy ánh trăng, trầm mặt lại.
“Hóa ra ngươi là “Ký Sinh Trùng”!”
Giọng nói yếu ớt của Leonard vọng vào chính lỗ tai anh, bị đè nén bởi sự phẫn nộ, căng thẳng, mờ mịt và sợ hãi.
Trong nháy mắt, một giọng nói già nua trực tiếp vang lên trong đầu Leonard.
“Có thể nói như vậy.”
“Rốt cuộc ngươi muốn gì? Ký sinh trong cơ thể, rồi hấp thụ luôn sự sống của ta? Hay chờ ta mạnh lên, trực tiếp nuốt lấy đặc tính phi phàm, ý là nuôi dưỡng một bình ma dược hình người?” giọng nói của Leonard như muốn đàn áp, tốc độ cực nhanh.
Trong đầu anh, giọng nói hơi già cả kia bật cười:
“Ta chính là kỳ ngộ của ngươi, không phải ngươi luôn cho rằng như thế sao? Ngươi tin tưởng bản thân mình là độc nhất vô nhị, là một trong những nhân vật chính của thời đại này…”
“Trên thực tế, ngươi lại không hề biểu hiện sự ngạo mạn, tự cao tự đại ấy như thường thấy. Sau cùng thì ngươi vẫn đề phòng ta. Haha, kể cả sau khi đã được ta chỉ cho “Phương pháp đóng vai”, ngươi cũng không chịu luyện tập tử tế, chỉ lướt qua rất hời hợt. Ngươi tốn quá nhiều thời gian để tiêu hóa nó, thậm chí còn cố giấu giếm, cũng chẳng tìm kiếm ma dược “Ác Mộng”.
“Cho đến khi gặp phải dòng dõi của Chúa Sáng Thế Chân Thực, bị đả kích, ngươi mới chịu tấn thăng Danh sách 7, hối hận đến nỗi suýt sinh ra ảo giác.”
“Leonard, suy nghĩ cẩn thận lại xem. Chẳng lẽ ta còn không rõ về Giáo hội Nữ Thần Đêm Tối sao? Thời gian ta tiếp xúc với chúng, cái thứ gọi là Chianese còn chưa ra đời nữa kìa.”
“Chẳng lẽ ta còn không rõ Giáo hội Nữ Thần Đêm Tối có được hiểu biết nhất định về “Ký Sinh Trùng” sao? Chẳng lẽ ta còn không rõ ‘Găng Tay Đỏ’ nắm giữ vài bí mật để phòng bị Người Phi Phàm ở Danh sách bậc cao thâm nhập sao?”
“Nhưng ta đã ngăn cản ngươi gia nhập ‘Găng Tay Đỏ’ bao giờ chưa?”
Sau vài lần biến hóa, biểu cảm của Leonard quay lại vẻ trầm mặc, không nói gì.
Tiếng cười lại vang lên trong đầu anh.
“Ngươi có cảm thấy mình đang lão hóa nhanh hơn tuổi thật không? Không, phải chứ? Ta còn sống được ít nhất một trăm năm nữa, chả vội gì phải chiếm đi sinh mệnh vật chủ.”
“Về phần đặc tính phi phàm của ngươi, hừ, đường tắt của chúng ta còn chẳng đổi với nhau được, ta nuốt nó khác gì uống độc dược, trở nên nửa điên, tăng xác suất mất khống chế, ngươi nghĩ ta sẽ làm vậy sao?”
“Đường tắt ‘Đêm Tối’ cùng một nhóm với ‘Người Khổng Lồ’ và ‘Tử Thần’, trong khi mục tiêu đường tắt của ta là ‘Người Học Việc’ và ‘Thầy Bói’ kìa.”