Dịch: 707DefenderOfJustice
Klein chăm chú suy nghĩ mất một lúc, trong đầu nảy ra đủ giả thuyết, nhưng vì không đủ thông tin, chỉ có thể tạm thời đổ cho vận tốc thời gian trôi của Địa Cầu và thế giới này là khác biệt.
“Mình và Russel xuyên việt cách nhau chưa đầy một năm, mà tới đây lại kéo dài thành hai trăm năm. Nói cách khác, dù có mất một khoảng thời gian dài hai trăm năm để tìm ra biện pháp trở về, có lẽ cũng không lỡ cơ hội gặp lại gia đình, cùng lắm là mất tích một năm thôi…” Klein suy đoán ngược lại, tâm tình trở nên tốt hơn, nháy mắt tràn đầy động lực.
Đương nhiên, hắn cũng hiểu rất rõ, suy luận kiểu này không chính xác, vì điều kiện ban đầu chỉ có một, mà trước mắt lại không có cách xác nhận.
Lỡ như Russel xuyên việt sau mình thì sao? Điều đó có thể liên quan đến cái gọi là hỗn loạn thời-không, lúc ấy thì chẳng có cách nào cam đoan sẽ trở lại thời điểm thích hợp… Klein tự dưng lại dội gáo nước lạnh vào tâm tình đang dậy sóng.
Đoạn nhật ký đầu tiên của Russel nói về việc ông ta đã kìm nén trong một khoảng thời gian rất dài, tốn tận hai trang. Klein lật đến cuối, đọc hai đoạn còn lại:
“Ngày 25 tháng 2. Thế giới này thật sự quá nhàm chán. Không có báo chí, cũng chẳng có tiểu thuyết! Ta nghĩ mình cần phải tiến hành xóa đói giảm nghèo cho văn hóa ở cái xã hội này, nhưng điều kiện tiên quyết là phải có tiền, phải hồi tưởng lại kỹ thuật làm giấy và kỹ thuật in ấn.”
“Làm một người xuyên việt, hiện giờ sinh hoạt của ta chỉ có thể sống nhờ vào tiền của cha mới và mẹ mới đưa cho. Ta cũng chỉ thỉnh thoảng mới thấy một hay hai đồng vàng sáng lấp lánh. Quả là một câu chuyện đáng buồn!”
“Cơ mà, săn bắn khá thú vị.”
“Ngày 28 tháng 2. Thế giới này có vẻ hơi khác so với những gì ta tưởng.”
“Hôm nay, vì mải đi săn, ta bị lạc trong rừng. Kết quả là, ta đã chứng kiến một trận chiến dữ dội ngoài sức tưởng tượng.”
“Trong trận chiến đó, người đàn ông đang bị bao vây bỗng mọc thêm con mắt nữa, tổng cộng bốn cái! Chúng còn bắn ra ánh sáng xanh sẫm! Cái, cái này đúng là phi cmn logic! Có phải quái vật hình người không vậy?”
“Chẳng lẽ đây là thế giới kỳ ảo?”
“Đối thủ của con quái vật kia còn lợi hại hơn, triệu hồi ra một cột sáng đốt lên ngọn lửa đỏ rực. Ừ, hẳn là triệu hồi rồi…”
“May mà bọn họ không phát hiện ra ta. Sau khi giải quyết xong con quái vật liền mang thi thể nó rời đi.”
“Ta, Hoàng Đào, quả nhiên là nhân vật chính. Ta vừa xuyên việt có mấy hôm đã phát hiện ngay ra chân tướng của thế giới này!”
“Có lẽ bọn họ có thể nhận ra hoa văn và ký hiệu trên tấm bài vị mang ý nghĩa thế nào… Đương nhiên ta sẽ không đi hỏi. Ta muốn trở thành một trong số họ, rồi tự mình khám phá ra!”
“Sở dĩ nói thế còn có một nguyên nhân quan trọng, ta nhớ tđn được ký hiệu hoa văn vẽ nguệch ngoạc kia. Ta chỉ nhớ mang máng thôi.”