Dịch: 707DefenderOfJustice
Sau khi trở về phố Minsk từ khu nhà máy, Klein ăn bữa trưa đơn giản, nằm xuống chợp mắt một giấc đến tận khi sắc trời trở tối, chạng vạng mới tỉnh dậy.
Nhưng dù vậy, hắn vẫn thấy mệt mỏi, là cảm giác mệt mỏi xuất phát từ nội tâm.
Để hồn trên mây một lúc, Klein mới xuống tầng một, đốt đèn khí gas, chuẩn bị ngồi xuống ghế sofa đọc phần báo hôm nay, nhưng khi ánh mắt hắn quét qua, lại trông thấy một tấm thiếp mời trên bàn trà.
Thoạt tiên hắn sững sờ, rồi chợt nhận ra, đây thư mời tới bữa tiệc tối mà phu nhân Stalin Sammer phái hầu gái tới đưa từ mấy ngày trước.
“Xém chút thì quên mất chuyện này… Tiệc mai mối trá hình…” Klein đặt thiệp mời xuống, đi đến nhà vệ sinh tầng một, dùng nước lạnh rửa mặt để khiến bản thân trông hăng hái hơn một chút.
So với khi vừa tới Backlund, dưới miệng và cằm hắn đã có thêm một lớp râu đen khá dày, dù không hoàn toàn làm mất đi phong thái tri thức, nhưng cũng khiến gương mặt hắn trở nên chững chạc và thô kệch hơn.
Nếu không phải người thực sự biết rõ mình, sẽ không dễ dàng nhận ra được… Klein vô thanh thở hắt ra, lau sạch khuôn mặt, đeo cặp kính gọng vàng lên sống mũi.
Hắn nghỉ ngơi trong khoảng thời gian ngắn, thay một chiếc áo sơ mi cổ cứng dựng thẳng phối với áo đuôi tôm đen, rồi cực kỳ trang trọng đội chiếc mũ chóp nửa cao lên, cầm gậy batoong cùng thiếp mời, rời nhà đi tới căn hộ sát vách.
Trong tiếng chuông cửa đinh đoong, hắn nhìn thấy hầu gái Julian ra mở cửa, nhìn thấy phu nhân Stalin với mái tóc vàng được búi cao và đôi tai đeo khuyên bạc.
Klein bỏ mũ xuống, làm một lễ, khách khí ca ngợi:
“Phu nhân Sammer, hôm nay trông chị thật vô cùng xinh đẹp.”
Dù câu nói khoa trương này chỉ là chiếu lệ, nhưng quả thực hôm nay Stalin trông đẹp hơn mọi khi nhiều. Trang điểm là một phương diện cần sự tỉ mỉ, mà khả năng của chị ta dường như đã lên tầm đột phá đáng kể.
Xem ra là nhờ vụ bắt gian kia, phu nhân Mary và chị ta đã thực sự trở thành “bạn thân”. Hơn nữa, đối phương vốn là một nhà tài phiệt sở hữu mấy vạn bảng, lại được nhận vào Uỷ Ban Điều Tra Ô Nhiễm Khí Quyển Vương Quốc, làm quen không ít người có quyền lực. Hẳn nhiên biết rất nhiều về phương diện trang điểm, trang sức, thời trang… Klein thầm hiểu ra, gật đầu.
Khóe miệng Stalin không khỏi cong lên:
“Đây là khuyên tai mà tôi mới mua, tốn 8 saule.”
Quý cô à, phong cách của chị vẫn chẳng thay đổi chút nào… Klein cười cười, đưa mũ, gậy batoong và áo khoác cho hầu gái.
Lò sưởi và đường ống âm tường trong căn phòng nhẹ nhàng mang đến cảm giác ấm nóng đầu hạ, có không ít tiểu thư, quý cô mặc trang phục thiếu kín đáo, lộ ra cánh tay trắng nõn và bộ ngực trơn mịn.
“Luke đang nói chuyện kinh doanh với một số vị bằng hữu, để tôi thay anh ấy nói lời xin lỗi với cậu.” Stalin đóng vai trò nữ chủ tiệc một cách trọn vẹn, “Cậu cứ dùng bữa trước, lát tôi sẽ giới thiệu cho cậu vài vị tiểu thư con nhà gia giáo.”
Thật tình, không cần phải làm vậy. Cứ để tôi ăn tối trong yên bình là được rồi… Klein cười cười:
“Tôi ngửi thấy hương thơm của đồ ăn rồi.”
Vì có khá nhiều khách, hơn hai mươi người, dạ tiệc chuyển bữa tối thành kiểu buffet, Klein cầm đĩa ăn dạo quanh một vòng, nhận thấy đồ ăn lần này còn phong phú hơn cả trước.