Dịch: 707DefenderOfJustice
Khụ khụ!
Mike Joseph lấy khăn tay che miệng, ho sặc sụa mấy tiếng.
Khói bụi ở khu nhà máy dày đặc hơn chỗ khác nhiều, bầu không khí phảng phất màu xám xen lẫn vàng, từng đám bụi trôi nổi giữa không trung, ngẫu nhiên tản ra xung quanh mang theo vị cay nồng đến gắt mũi, khiến cho ngài phóng viên vốn quen thuộc với không khí Backlund cũng không sao chịu nổi.
Anh ta quay đầu về phía Klein, người cũng đang ho khan, nói:
“Tôi luôn một mực ủng hộ việc chính phủ thành lập Uỷ Ban Điều Tra Ô Nhiễm Khí Quyển Vương Quốc và kiểm sát ngành công nghiệp kiềm, nhưng đến hôm nay tôi mới biết vấn đề lại nghiêm trọng thế này.”
“Nếu không áp dụng biện pháp hữu hiệu, nó có thể trở thành một thảm kịch trong tương lai.” Klein cố hết sức thông chiếc mũi nghẹt.
Có lẽ sẽ khiến cho sương mù bao phủ cả Backlund, tầm nhìn từ xa còn chưa tới năm mét. Mà trong cảnh tượng như thế, rất có khả năng Tà Thần sẽ hàng lâm hoặc được sinh ra… Hắn lặng lẽ bồi thêm.
Lão Kohler không hiểu rõ cuộc đối thoại của họ, lão nuốt cục đờm trong họng, dẫn ngài phóng viên và ngài thám tử tư đi vòng qua người trông coi, lẻn vào một nhà máy chì.
Công nhân ở nơi này chủ yếu là nữ, họ bận rộn làm việc dù không có đồ bảo hộ, mà nhà xưởng thì đầy bụi.
Nhìn những “hạt li ti” lơ lửng trong không khí, Klein cảm thấy mình có thể nhìn ra được khí độc, còn những nữ công nhân trẻ tuổi không mang mặt nạ thì hệt như những con dê chờ đem vào lò mổ.
Trong một khoảnh khắc, hắn tựa như trở về Tingen, nhớ về khoảng thời gian trước đây giúp Tước sĩ Deville giải quyết oán niệm.
Hắn như thể đã nhìn thấy trước tương lai của các nữ công nhân, từng người một, người đầu đau nhức, người mắt mờ đi, người bị phát điên, người thì trên hàm lợi xuất hiện đường kẻ xanh, cuối cùng, hoặc trở nên mù lòa, hoặc chết.
Giống như một nghi thức hiến tế máu và linh hồn cỡ lớn, chỉ khác ở chỗ mục tiêu là ký hiệu lấp lóe của tiền… Nếu Hội Cực Quang, Học phái Hoa Hồng hay những tổ chức tà giáo khác có thể lợi dụng được những chuyện tương tự, như cái cách mà Lanlus đã làm, thì đã thành vấn đề to tát rồi… Klein che miệng mũi lại, lẳng lặng nhìn.
Mike Joseph thì vừa ngạc nhiên vừa giận dữ, thì thầm:
“Sao có thể như vậy?”
“Sao bọn họ lại thành ra thế này?”
“Lúc trước, tất cả các loại báo chí và tạp chí đã tập trung thảo luận về việc trúng độc chì, tại sao bọn họ đều không đề phòng gì cả?”
“Ngay cả một cái khẩu trang cũng không có mà dùng?”
“Những người chủ nhà máy này đều muốn mưu sát người!”
Quả là một vị phóng viên có tinh thần trượng nghĩa, dù tuổi tác không tính là nhỏ, tính cách hơi keo kiệt, diễn xuất cũng khá tốt, nhưng vẫn luôn giữ được động lực trong sáng vốn có… Nhưng sao anh ta có thể biết rõ sự việc ngộ độc chì nhỉ? Phải rồi, mình quên mất, mình đã nhờ Tước sĩ Deville tuyên truyền về sự độc hại của chì trên báo chí… Có vẻ ngài ấy đã thực hiện rất tốt, nhưng với một số người, nếu có một hay hai tên dân đen tầng lớp thấp kém chết đi, thì cũng có ảnh hưởng gì? Còn đầy người đang chờ được làm việc kìa! Klein nghĩ với tâm trạng trĩu nặng.