Dịch: 707DefenderOfJustice
Đây là… Trong không khí tĩnh lặng quỷ dị, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu Dereck Berg sau khi đã hồi phục lại chính là đi cứu người nọ.
Tuy nhiên, hai hộ vệ đi bên cạnh lại chẳng có chút phản ứng nào, như thể vừa nãy chỉ là tưởng tượng của cậu.
“Có người vừa kêu cứu.” Thiếu niên Dereck báo lại với hai vị Kỵ Sĩ Bình Minh.
Đi bên trái cậu là một người kỵ sĩ cao lớn, giáp bạc sáng lóa, bình tĩnh đáp lại:
“Đừng mắc lừa.”
“Chỉ là một trong số những biểu hiện bên ngoài của Người Phi Phàm có dấu hiệu mất khống chế thôi.”
Thật sao? Có lẽ người đó cầu cứu vì không đành lòng chịu bỏ cuộc mất khống chế và biến thành quái vật… Dereck buồn bã nghĩ.
Đi theo cảm giác biến hóa của Dereck là tiếng động vù vù hư ảo bên tai, càng lúc càng rõ ràng.
Sau khi trầm mặc tiến lên vài bước, vị Kỵ Sĩ Bình Minh lúc nãy chỉ vào một cánh cửa bên trái, nói:
“Cậu sẽ ở đó trong khoảng thời gian này, chúng ta sẽ đem đồ ăn và thuốc men đến đúng giờ.”
Vừa nói, anh ta vừa lấy ra một bình sắt nhỏ màu đen.
Kiểu bình này được làm từ phần tàn dư trông giống rơm rạ còn sót lại của loại lương thực chính ở thành Bạch Ngân, Cỏ Mặt Đen. Nếu đổ chất lỏng vào, sẽ tự sinh ra một lớp màng mỏng, có tác dụng chống thấm nước và bịt kín.
Dereck nhận chiếc bình thuốc và uống nó, cảm giác mát lạnh trượt xuống thực quản, tràn vào dạ dày.
Cả người cậu chớp mắt trở nên trầm tĩnh, cảnh tượng lắc lư trước mắt ổn định lại, ảo giác bên tai cũng dần yếu đi.
Két!
Sau tiếng cửa sắt đóng và khóa trái lại, Dereck đã ở trong căn phòng của mình.
Thứ đầu tiên cậu nhìn thấy là một ngọn nến chập chờn với sáng sáng vàng nhạt, nhờ đó cậu tiếp tục nhận thấy rõ một chiếc giường thấp, một cái ghế, một cái bàn vuông.
Ngoài ra không còn gì cả. Tuy nhiên, bức tường, bao gồm cả cánh cửa, lại được khắc kín bởi những ký hiệu và dấu ấn thần bí phức tạp, chúng tựa như hợp thành một phong ấn hoàn chỉnh.
Cảm xúc của Dereck cũng bị thứ thuốc kia ép xuống, cậu ngồi trên giường, không chút tò mò, rồi nằm cả người lên.
Không biết được bao lâu sau, cậu bỗng nghe thấy một tiếng động như tiếng ai đập kịch liệt nhằm phá nát cánh cửa, nhưng chúng không ở vị trí cửa ra, mà bắt nguồn ở ngay sát vách tường.
Dereck xoay người ngồi dậy nghe ngóng cẩn thận, trong từng tràng tiếng đập chói tai, có xen lẫn tiếng than khóc rên rỉ.
Lông tơ cậu bỗng dựng đứng, cả người đứng thẳng dậy, vô thức ở trong tư thế phòng ngự.
Đúng lúc ấy, âm thanh nện bình bịch truyền đến bức tường kim loại ngăn cách giữa hai gian phòng, chậm rãi đập cho bức tường
lúc lồi lên, lúc lõm xuống.
Dereck đang định cầu khẩn ánh sáng thần thánh, thì cảnh tượng trước mắt bỗng nhiên sáng lên, như thể toàn bộ không gian xung quanh bị đưa ra ngoài trời đúng lúc có tia chớp xẹt qua.
Tiếng đập tường sát vách biến mất, đáy tháp tròn yên tĩnh trở lại.