Dịch: 707DefenderOfJustice
Cuối cùng, ông lão tóc mai điểm bạc uống một ngụm trà, thở dài cười nói:
“Thành thật mà nói, hiện tại so với trước kia, tôi đã tốt hơn rất nhiều, tốt hơn rất nhiều người ở đây, như là…”
Ông chỉ vào những kẻ lang thang đang đang núp trong góc tối bên ngoài cửa sổ.
Klein và Mike nhìn theo, trông thấy một nhóm người vô gia cư nằm co quắp trên bãi đất bẩn thỉu để tránh gió, già trẻ gái trai có đủ.
Thời tiết cuối thu rét lạnh thế này, chắc họ sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
Lúc này, Klein để ý ở bên kia đường có một người phụ nữ tầm sáu mươi tuổi, mặc váy áo rách rưới cũ kỹ nhưng sạch sẽ, đầu tóc chải gọn gàng.
Người phụ nữ lớn tuổi có mái tóc muối tiêu, mang vẻ khốn đốn của đám người lang thang, nhưng vẫn cố chấp không chen chúc với nhóm người kia, chỉ bước chậm rãi trên đường, thỉnh thoảng lại nhìn chằm chằm vào quán cà phê một cách chết lặng.
“Đó cũng là một người đáng thương.” Người lang thang ăn nốt miếng bánh mì đen còn thừa cũng vừa nhận ra người đàn bà cao tuổi kia, thở dài “Nghe nói trước kia bà ta có cuộc sống khá tốt đẹp, chồng làm thương nhân ngũ cốc, còn có một đứa con hoạt bát. Không may về sau bị phá sản, chồng con chẳng được bao lâu liền mất. Bà ấy khác với chúng tôi, thật đấy, để ý một chút là thấy được… Hầy, bà ấy chắc cũng không còn chèo chống được bao lâu nữa, trừ phi luôn may mắn được nhận vào trại tế bần.”
Vừa nghe, biểu cảm Mike vừa chuyển từ trầm tĩnh thành ủ dột, anh ta chậm rãi thở hắt ra, nói:
“Tôi muốn phỏng vấn bà ấy, lão có thể mời bà ấy đến đây không? Có thể ăn uống bất cứ thứ gì.”
Ông lão không hề thấy ngạc nhiên với yêu cầu này, chỉ nhìn Klein rồi lại nhìn Mike, như muốn nói, hai người quả thật là đồng nghiệp của nhau.
“Được, tôi chắc chắn bà ấy rất nguyện ý.” Ông ta uống một ngụm nước trà, đứng ra đi ra khỏi quán cà phê dầu mỡ.
Không lâu sau, người đàn bà cao tuổi mặc trang phục cũ rách nhưng chỉnh tề đi theo ông lão đến, khuôn mặt vốn tái nhợt cũng bớt đi nhờ hơi ấm trong quán cà phê.
Bà run rẩy không ngừng, như muốn đẩy hết khí lạnh khắp cơ thể ra ngoài từng chút một, cũng hấp thu không khí nóng ấm của quán cà phê vào trong. Dù đã ngồi xuống ghế, bà ta cũng phải mất đến mười phút mới hoàn toàn được sưởi ấm.
“Bà có thể chọn bất cứ thứ gì mình muốn, đây là thù lao phỏng vấn.” Klein thay Mike nói một câu.
Sau khi Mike gật đầu, người đàn bà cao tuổi cẩn thận chọn bánh mì nướng, kem chất lượng thấp và cà phê, rồi cười nói:
“Tôi nghe nói, nếu lâu ngày không ăn gì thì không nên ăn đồ quá dầu mỡ.”
Rất lịch thiệp, rất tự trọng, không hề giống một kẻ lang thang chút nào… Klein vô thanh cảm thán.