Dịch: 707DefenderOfJustice
Người chạy đầu tiên chính là Marik. Đầu tóc anh ta rối bời vì gió thổi ngược chiều, khuôn mặt mang biểu cảm vặn vẹo, vô cùng đữ tợn.
Tốc độ anh ta còn nhanh hơn cả xe lửa chạy hơi nước, vèo một cái đã đến lối vào mảnh đất trống.
Dù thế, vẫn không thể thoát khỏi kẻ đuổi ngay phía sau.
Theo đuôi ở khoảng cách gần nhất chính là một kẻ cũng có bộ dáng tái nhợt giống hệt Marik, trên mặt có mấy mảng màu tối đen, nhìn như vết thương bị hư thối đang dần phục hồi. Ánh mắt gã tràn ngập ác ý không hề che giấu, không hề áp chế, trông y hệt một tên xác sống đang thèm muốn thịt tươi chứ không phải một con người, Klein đoán đó là Jason, Danh sách 6.
Khoảng cách giữa Marik và Jason luôn được duy trì trong phạm vi bảy đến tám mét, khi thì kéo dài, khi thì rút ngắn, lặp đi lặp lại, đi tới đi lui.
Mà cách hai người mười mấy mét phía sau, là một người đàn ông tuy gầy gò nhưng khá cường tráng, tóc hớt rất ngắn, chỉa ra tua tủa như gai nhọn.
Hắn vung vẩy hai cánh tay, lộ ra ở đầu các ngón tay chút kim loại lấp lóe được phản chiếu dưới ánh trăng đỏ rực. Đó là những chiếc móng vuốt dài đen huyền và sắc bén như lưỡi dao!
“Người Sói” Tyre… Klein thầm đọc danh hiệu và tên đối phương. Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh một vách tường bị máu vẩy tung tóe, ruột gan bị treo lên, xung quanh là bộ phận tứ chi đứt lìa, nội tạng đẫm máu bị vứt lung tung.
Bịch bịch bịch!
Marik dùng sức lực toàn thân để chạy trốn, Jason cắn chặt răng, liều mạng đuổi theo. Không biết từ lúc nào, mấy mảng đen trên mặt gã đang dần hồi phục lại bắt đầu sưng lên, như sắp có vài giọt mủ hư thối chảy ra.
Ở nơi hai người vừa chạy qua, những vũng nước và vũng bùn lầy nhanh chóng ngưng tụ thành sương trắng, bắt đầu đóng băng từng chút một.
Ở nơi hai người vừa chạy qua, gió thổi mạnh bốc những tràng cỏ dại khô héo lên cao, khi từ từ rơi xuống, chúng bắt đầu thối rữa và phân hủy với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy.
Bỗng nhiên, một bàn tay nhợt nhạt chợt thò lên từ dưới chỗ bùn lầy đã dần kết băng, tóm trúng vào mắt cá chân Jason.
Bốp!
Jason xoay người, dùng sức đá một phát gãy luôn cổ tay, cả bàn tay văng ra ngoài. Mà ở chỗ cổ tay vừa đứt, máu thịt sớm đã mục nát, từng con giòi trắng ngọ nguậy chen chúc nhau rơi ra.
Marik dừng chân, đưa tay phải lên miệng huýt một tiếng sáo chói tai.
Rắc! Rắc! Rắc!
Những vùng đất trống khác nhau bất ngờ bị xới tung, từng cỗ tử thi vô cảm ngồi dậy.
Đúng lúc đó, làn gió lạnh buốt đột nhiên xoáy lên, vô số bóng đen trong suốt như ngửi thấy mùi vị máu tươi từ một bữa tiệc xa hoa, không tên nào muốn bị tụt lại phía sau, lập tức chạy về phía Jason, kẻ kéo tay, kẻ túm bắp chân, kẻ lại ôm chặt lấy phần đầu.
Jason dừng chân, hừ một tiếng.