Dịch: alreii
Anh, anh là đang làm khó tôi đấy à? Nghe được lời đề nghị của Ellen, Klein suýt nữa đã thuận tay vẽ mặt trăng đỏ trước ngực, nhưng may mà vẫn kiềm lại được hành động này. Hắn cực kỳ nghiêm túc trả lời đối phương:
"Chắc là một vài biểu hiện nào đó của tôi đã khiến anh hiểu lầm. Nhưng tôi cần phải nói cho anh biết, tín ngưỡng là chuyện một khi quyết định rồi sẽ không thay đổi nữa."
Ellen lập tức giơ hai tay, dùng tay tỏ ý xin lỗi:
"Xin lỗi, là tôi đã hiểu lầm sự thành kính của anh. Tôi không nên lấy tín ngưỡng của anh ra để làm trò đùa."
"Được rồi. Tín ngưỡng khác nhau cũng không trở ngại chúng ta trở thành bạn."
Klein thu lại vẻ mặt nguy trang vừa rồi, mỉm cười nói:
"Câu này nói ở Fusak và Finnebot là không được đâu, bọn họ chỉ có thể chấp nhận một tín ngưỡng thôi."
Nếu so sánh các nước, bởi vì nhiều giáo hội đã cùng nhau tồn tại hơn bốn ngàn năm, nên Ruen và Entis ở phương diện này cởi mở hơn nhiều.
Không chờ Ellen trả lời, hắn đã ra vẻ tùy ý chuyển đề tài:
"Sau đó anh có gặp lại Will Oncetine không? Chính là đứa trẻ bị cưa một chân, nói vận số của anh sẽ trở nên rất tệ ấy."
Hắn tin Kẻ Gác Đêm sẽ dựa vào manh mối Ellen cung cấp để đi điều tra, cho nên hắn chỉ hơi tò mò kết cục của nó, tò mò về đứa trẻ đã thay đổi vận số của Ellen, hoặc là bài Tarot trong tay nó.
"Không, từ lúc nó xuất viện tôi vẫn chưa gặp lại nó." Ellen lắc đầu trả lời chắc chắn.
Đáng tiếc thật đó. Kẻ Gác Đêm có thể mò theo địa chỉ đăng ký trong bệnh viện để tìm ra được, mà mình thì lại không thể tùy tiện nhúng tay... À tất nhiên, nói không chừng đứa trẻ đó đã sớm chuyển đi rồi... Klein trò chuyện với Ellen vài câu xong thì chuẩn bị xuống sân tập bắn dưới tầng hầm, dùng đạn thường để luyện tay với khẩu súng lúc được tặng kèm.
Lúc này, nơi cửa chợt có hai người quen tiến vào. Một người là ủy viên của Ủy ban điều tra ô nhiễm không khí Vương quốc, cổ đông của công ty Qaim - phu nhân Mary. Một người là bà chủ nhà của Klein, phu nhân Stalin Sammer. Hai người đều ăn mặc váy áo dịu dàng, nhìn nhẻ hơn rất nhiều.
Dựa vào quy định của câu lạc bộ, mỗi một hội viên chỉ có thể dẫn thêm một người tới. Cho nên, hầu gái và vệ sĩ riêng của Mary đều bị để lại ở sảnh tiếp khách.
Klein lễ phép tiến lên chào hỏi, khách sáo ca ngợi:
"Hai quý bà, hôm nay hai người vẫn đẹp như mọi ngày, nhưng là một sự xinh đẹp khác hoàn toàn với bình thường."
Mary gần đầy tiếp xúc với khá nhiều nhân vật nổi tiếng, bà mỉm cười nói:
"Russel từng nói, sinh mệnh vẫn luôn vận động. Mà Stalin thì cứ luôn ở nhà, chỉ xử lý vài chuyện vụn vặt, dù có ra ngoài cũng chỉ đi tham gia tiệc rượu, nghe ca kịch. Thân thể cô ấy gần đây kém hơn trước rất nhiều, cho nên tôi dẫn cô ấy tới đây đánh tennis và bóng quần."
Mary có xương gò má khá cao, bà dời ánh mắt, nhìn thấy một vị Hạ nghị sĩ và hai vị nghị viên của quận lớn Backlund đang trò chuyện nơi góc hẻo lánh, thế nên bà nghiêng đầu nói với Stalin: