Dịch: Bán Nhị Lang
Biên: alreii
Sharon nhận lấy ống nghiệm thủy tinh chứa thuốc an thần, nhìn chất lỏng gần như tinh khiết bên trong, gật khẽ đầu, nói:
"Được."
Quả nhiên là một người không thích nhiều lời… Klein mỉm cười nói:
"Sharon tiểu thư, cô có thể nói cho tôi biết mấy địa điểm chiến đấu dự định của hai người được không? Trong mấy ngày này tôi muốn làm làm quen hoàn cảnh trước. Đến lúc đó cho dù hai người có chọn chiến đâu ở đâu thì tôi vẫn có thể chuẩn bị đầy đủ được."
Bởi vì quyền lựa chọn địa điểm chiến đấu cuối cùng sẽ nằm trong tay bọn họ, cho nên họ sẽ không cần lo lắng mình sẽ báo cho tổ chức chính phủ hoặc là người phi phàm khác muốn đen ăn đen... Tất nhiên, nếu đã không tin tưởng nhau được thì có thể "Công chứng" thêm lần nữa... Klein bình tĩnh nghĩ thầm.
Đôi mắt xanh thẳm của Sharon nhìn hắn chừng mấy giây, sau đó mở miệng:
"Trở về chuẩn bị một tấm bản đồ Backlund, bày ra trên bàn trà."
"Ok, hy vọng lần này hợp tác này không những thuận lợi mà còn vui vẻ nữa." Klein theo thói quen vươn bàn tay ra phía trước, muốn bắt tay với đối phương.
Sharon cúi đầu liếc nhìn một cái, bóng dáng dần trở nên mờ ảo, sau đó biến mất trong không khí.
Klein thuận thế nâng tay phải lên sửa sang lại mái tóc màu đen, cười gượng một tiếng.
Hắn vừa rồi hỏi địa điểm chiến đấu dự định, không chỉ vì muốn chuẩn bị cho nhiệm vụ, còn là vì đề phòng Sharon và Marik.
Tuy lý niệm của đối phương là kiềm nén và tiết chế dục vọng, chắc sẽ không qua cầu rút ván. Nhưng Klein không thể xác nhận được trên người "Oan Hồn" Steve, "Xác Sống" Jason và "Người Sói" Tyre có tồn tại đồ vật nào đó mà bọn họ cực kỳ khát vọng hay không. Lỡ như thật sự xuất hiện bảo vật khiến người phi phàm nào cũng phải nổi lòng tham, phải đối mặt hai vị "Dị Chủng", Klein thật không dám cam đoan bọn họ có thể khống chế được nổi được chính mình.
Cho nên, hắn nhất định phải tìm hiểu rõ hoàn cảnh trước, chuẩn bị trước đường bỏ chạy khi đối phương lựa chọn giết người diệt khẩu.
Cũng không phải Klein không tin tưởng Sharon, người đã cùng trải qua hoạn nạn với mình, mà đây chỉ là thường thức cơ bản nhất để tự bảo vệ chính mình.
Lòng hại người có thể không có, nhưng tâm đề phòng người khác nhất định phải có. Klein quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, dùng tiếng Trung thầm than thở một câu.
Từng ngọn đèn đường khí gas không ngừng lao vụt về sau, đường phố trở nên rộng rãi sạch sẽ hơn. Hắn mất hơn nửa tiếng, tiêu tốn 3 saule tiền xe, rốt cục cũng về tới phố Minsk.
"Giờ này ngồi xe ngựa thật đắt..." Klein ngẩng đầu ngắm nhìn bầu trời gần như đen kịt cùng bóng trăng đỏ lờ mờ xuyên thấu tầng mây.
Hắn đi về phía trước một đoạn, chợt phát hiện nhà luật sư Jurgen không có ánh đèn, một màu tối đen như mực.
Klein móc đồng hồ quả quýt mạ vàng mở ra nhìn thoáng qua, cười nhẹ một tiếng, rẽ đến trước cửa nhà Jurgen, dùng chìa khoá mà anh ta đưa để mở cửa.
Mà lúc này đây, mèo đen Brody đang yên lặng ngồi xổm phía sau cửa, dùng đôi mắt to tròn xanh biếc nhìn người đến, trong nhà tối tăm không một tiếng động, nhìn khá cô đơn trống trải.