Dịch: lão nhân gia
Biên: alreii
Ngoại ô phía Bắc, bên trong tòa giảng đường ba tầng thuộc viện y học.
Dù mới ba giờ chiều, sương mù và những đám mây dày khiến Backlund trở nên âm trầm tu ám, như thể có một trận mưa lớn sắp kéo đến.
Trong hành lang đổ nát, ánh sáng ảm đạm chiếu xéo qua cửa sổ, khiến mọi thứ có vẻ tĩnh lặng hoang tàn, lạnh lẽo khiếp người.
Đã là lần thứ hai đến đây nên Audrey không còn căng thẳng và thấp thỏm như lần trước, đội mũ và đeo khẩu trang lớn dùng trong lúc giải phẫu. Cô nàng nhìn trái nhìn phải, theo thói quen quan sát hoàn cảnh, quan sát từng chi tiết của nơi này.
Tử tước Glyrintt đi bên cạnh, dần dần thấy hơi sợ hãi, nhịn không được đè thấp giọng nói:
"Sao anh thấy nơi này cứ là lạ... Đừng bảo có u hồn ác quỷ gì đấy nhé?"
Là một kẻ yêu thích thần học chỉ mới bước nửa chân vào giới, hiện tượng siêu phàm mà y thật sự được chứng kiến chỉ có Filth đi xuyên tường và mở cửa, còn oan hồn có thật sự tồn tại hay không thì y không chắc lắm.
Nhưng nó không hề ảnh hưởng việc y sợ hãi mấy loài quái vật giống vậy!
Filth nghiêng đầu liếc y một cái, cố nhịn cười, nói:
"Hầu hết những người tham gia tụ hội đều là người phi phàm, nếu quả thật có ác quỷ với u hồn, bọn họ chắc chắn sẽ vô cùng hưng phấn. Nó có nghĩa bọn họ sắp có vật liệu hoặc nô bộc."
Cô thấy rõ Tử tước Glyrintt thở phào nhẹ nhõm, nên cố ý bổ sung thêm một câu:
"À tất nhiên, tôi chỉ nói về mấy loại quỷ hồn yếu kém, u linh chân chính có thể khiến tất cả mọi người ở đây chết mà không hề hay biết. Muốn chạy nhưng chỉ có thể quanh đi quẩn lại ở tầng ba này, không thể nào thoát đi được, hệt như tiến vào một mê cung."
Hugh gật đầu tán thành:
"Tôi đã từng gặp phải oan hồn giống vậy, ở trong nghĩa trang chạy mấy vòng vẫn không tài nào thoát ra được. Trong lúc chạy trốn, luôn có người quay đầu một cách khó hiểu, sau đó sẽ đột tử. Nếu không phải có một người phi phàm mang theo Bùa chú Mặt Trời, có lẽ hôm nay mọi người đã không gặp được tôi rồi."
Tử tước Glyrintt rùng mình, vội nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, đúng lúc này có một cành cây khô bị gió lạnh đánh lên cửa sổ thủy tinh, phát ra một tiếng vang nhỏ.
Glyrintt thiếu chút nữa hét ra tiếng, hoảng loạn nhích dần về phía hai người phi phàm Filth và Hugh.
Audrey cố nhịn ý cười sắp tràn đến bên khóe miệng, im lặng quan sát cảnh này, trong lòng cô thản nhiên nghĩ:
Mình đã gặp ngài "Kẻ Khờ" gần như là Thần Linh, biết thành Bạch Ngân - Vùng đất bị Thần bỏ rơi, nghe kể về đủ loại quái vật khủng bố ẩn sâu trong bóng tối, làm gì còn sợ oan hồn và ma quỷ nữa chứ?
Nhưng... Mình đúng là chưa từng gặp ma quỷ bao giờ, phi! Audrey, mày nghĩ gì thế? Loại chuyện này tốt nhất không nên tùy tiện gặp phải!
Trừ phi mình trở thành "Bác Sĩ Tâm Lý", có được năng lực phi phàm tạo nên ảnh hưởng tới các sinh vật khác, hoặc có được vật phẩm thần kỳ khắc chế các loại quái vật như quỷ hồn...