Dịch: alreii
Trong rạp xiếc nhỏ của gánh xiếc Lewis.
Với một thầy bói, chỉ cần có cảm giác quen thuộc thì sẽ không tồn tại vấn đề không nhớ ra. Klein đẩy chiếc kính gọng vàng trên sống mũi, dựa về phía sau, thầm thì vài câu gần như không hề có âm thanh.
Tiếp đó, hắn giả vờ nhắm mắt nghỉ ngơi mười mấy giây, thực ra là đang mượn nhờ minh tưởng để nhanh chóng tiến vào giấc mơ, lấy được gợi ý từ cảnh trong mơ.
Đó là một căn phòng khá tối tăm, chỉ có một cây nến trên bàn trà với ánh nến lung lay mờ tối. Người ngồi xung quanh mặc áo choàng đen đội mũ trùm, đeo mặt nạ sắt có thể che đi nửa khuôn mặt.
Klein cố ý vuốt mi tâm, mở mắt ra, tiếp tục xem biểu diễn thuần thú.
Hắn đã đọc được gợi ý, biết nguồn gốc của sự quen thuộc này:
Cảnh trong mơ là cuộc tụ hội người phi phàm do ngài "Con Mắt Trí Tuệ" tổ chức.
Trong cuộc tụ hội cũng có một "Thầy Thuốc" mập mạp thế này, thích dùng cách thức mỉa mai để nhắc nhở người khác. Rõ ràng là một người tốt, thế mà cứ cho người khác cảm giác thiếu đánh.
Là vị "Thầy Thuốc" đó thật à? Không giống lắm, anh ta biết thuần thú từ lúc nào chứ... Dựa vào tài liệu nội bộ được Kẻ Gác Đêm ghi chép lại, linh thị của "Thầy Thuốc" không thể phân biệt được màu sắc cảm xúc một cách tỉ mỉ như đường tắt "Thầy Bói". Ừm, về màu sắc khí tràng, ngược lại bọn họ khá am hiểu về mặt này... Suy nghĩ của Klein chậm rãi trôi đi, nhưng vẫn không hề ảnh hưởng đến việc hắn thưởng thức biểu diễn trên sân khấu.
Trong tầm nhìn linh thị của hắn, màu sắc cảm xúc của gấu đen, hổ và khỉ lông xoăn quả thực không quá ổn định. Chúng có chút kích thích, rất có khả năng sẽ lập tức bùng nổ. Nó cũng đã gián tiếp chứng thực lời của người đàn ông mập mạp vừa nãy không phải đang phá đám. Dường như anh ta có thể đọc được ý tưởng của ba con vật đó, hiểu được sự xung động của chúng nó.
Mà nhờ có lời nhắc nhở của anh ta, nhà thuần thú nọ tuy đang cực kỳ tức giận, sắc mặt trở nên âm trầm, nhưng động tác sau đó của gã vẫn theo bản năng nhẹ nhàng, cẩn thận hơn rất nhiều. Màn biểu diễn thuận lợi kết thúc.
Tiếp theo là một màn hài kịch đơn giản nhưng khá vui nhộn, chờ đến khi nó kết thúc thì mới thấy nhà ảo thuật đi lên biểu diễn.
Nhà ảo thuật này mặc áo đuôi tôm, thắt một chiếc nơ cùng màu, đội chiếc mũ vừa cao vừa lớn. Gã vừa lên sân khấu đã biểu diễn một màn phun lửa, lập tức nhận được tiếng vỗ tay reo hò của các khán giả trong rạp.
Một kỹ thuật rất đơn giản... Klein có thị lực phải nói là cực kỳ xuất chúng, hơn nữa còn từng được xem rất nhiều tiết mục biểu diễn ảo thuật, nên giờ hắn chỉ cần nhìn một cái là biết ngay mánh khóe của nó.
Tiếp theo, nhà ảo thuật đó lại biểu diễn các màn ảo thuật kinh điển như: thoát khỏi chiếc rương bị khóa, cởi mũ biến ra chim bồ câu, móc ra hoa tươi và các lá bài ảo thuật, vv. Klein vốn tưởng rằng mình có thể dễ dàng phá giải được mỗi một mánh khóe của đối phương, nhưng hắn lại kinh ngạc phát hiện, có vài lúc bản thân chẳng hề thu hoạch được gì. Bởi vì sự chú ý của hắn bị dẫn dắt đến chỗ mà đối phương muốn, nên bỏ qua chi tiết then chốt.