Dịch: alreii
Klein trở lại phòng khách, cầm dao rọc giấy cắt mở niêm phong bao thư, lấy bức thư Isengard Stanton gửi ra.
Vị thám tử lừng danh viết rằng:
"Ý tưởng của anh đã giúp đỡ cho bọn tôi rất nhiều, xin hãy cho phép tôi được gửi lời cảm ơn tới anh ở đây."
"Sau khi nhận được thư của anh, bọn tôi đã lập tức tổ chức nhân viên đi điều tra một vài khu vực trọng điểm, quả nhiên đã phát hiện được manh mối. Có rất nhiều động vật hoang thường xuất hiện ở vùng phụ cận được dân cư phát hiện, đã lần lượt mất tích."
"Trong quá trình này, bọn tôi chú ý tới một chuyến khá thú vị. Trong vụ án giết người hàng loạt bốn năm trước, đúng, vụ mà mục tiêu là gái bán hoa độc thân hơn nữa còn có một đứa con. Không ít người dân sống ở xung quanh hiện trường vụ án có nhắc tới, thiếu niên có hiềm nghi nhất tuy khá quái gở, âm độc, nhưng cậu ta lại rất yêu thích động vật, đặc biệt là một con chó đen có thể hình rất lớn."
"Sau khi thiếu niên nọ chết trong vụ bắn giết của xã hội đen, người dân xung quanh cũng không hề nhìn thấy con chó kia nữa."
"Tôi rất tò mò, chủ nhân hiện giờ của nó là ai. Là hung thủ của vụ án giết người liên hoàn chưa được phá trước đó nữa sao?"
"Những chuyện trên đều đã được chứng minh tại hiện trường vụ án thứ 12, đồng thời còn phát huy tác dụng quan trọng, giúp cảnh sát bước đầu xác định được hung thủ. Nếu mọi chuyện thuận lợi, sau khi nghi phạm bị bắt, chúng ta có thể sẽ nhận được một khoản tiền thưởng lớn."
"Bạn của tôi, tôi nhớ kỹ cống hiến của anh, sẽ không quên phần của anh đâu."
Isengard Stanton hình như nghi ngờ mình đã biết được chân tướng của "Ác Ma", cho nên có ý ám chỉ một vài chuyện? Klein để lá thứ xuống, thầm lầu bầu.
Nhưng phong thư này đã làm khiến hắn yên tâm rồi.
Người phi phàm phía chính phủ không tìm sai đối tượng!
Nếu con chó to lớn Ác Ma nọ không được sự trợ giúp từ nơi khác, nó bị bắt bị giết chỉ là chuyện sớm muộn thôi.
Còn về chuyện Isengard Stanton đoán nó còn có một người chủ khác, Klein thiếu chứng cứ đầy đủ để chứng minh, nên chỉ đành nói là có khả năng đó.
"Tóm lại, nhiệm vụ của mình đến đây là kết thúc. Tiếp theo là chuyện của tiểu đội Kẻ Gác Đêm, Kẻ Trừng Phạt và Trái Tim Máy Móc." Klein rút ra một tờ giấy mới, lấy bút máy bụng tròn, viết một bức thư hồi âm đầy lời văn khiêm tốn cho Isengard Stanton. Hắn mặc kệ những lời đầy tính ám chỉ vi diệu của đối phương, chỉ coi mình như là một thám tử tư bình thường mà thôi.
Klein lại cắt thêm một người giấy, sau đó ra ngoài gửi thư. Hắn đi bộ đến trạm chờ xe ngựa công cộng, ung dung thầm nghĩ:
"Tiếp theo là chờ lấy tiền thôi..."
"Repad nói muốn xem triển lãm kỷ niệm Russel ba ngày liền, tới thứ bảy rồi mình hẳn đi tìm anh ra, trả khoản tiền đầu tư cuối cùng. Hy vọng đến lúc đó đã xin được bản quyền phát minh cho xe đạp. Aizz, hiệu suất làm việc của cục Bản quyền sáng chế phát minh ở Backlund hình như không được cao cho lắm."