Dịch: Bán Nhị Lang
Biên: alreii
Nhìn từ bên ngoài, chiếc thẻ kẹp sách đó cũng không có chỗ nào đặc biệt. Tranh chân dung của Russel có thể thấy khắp nơi trong buổi triển lãm, hình tượng hoàng đế và hình dáng lúc trung niên cũng thế này.
Klein lật qua lật lại kiểm tra mấy lần, tìm thấy được một vết nhỏ bị đâm, xác nhận đây chính là chiếc thẻ kẹp sách đã được tiểu thư "Chính Nghĩa" nghiệm chứng.
Hắn thử thả linh tính của mình ra, chậm rãi rót vào bên trong chiếc thẻ. Nhưng kết quả lại giống với mấy vật phẩm bình thường khác, linh tính chỉ có thể lưu chuyển ở bên ngoài chứ không thể thẩm thấu vào, cũng không thể tạo ra sự khác thường nào.
Cũng đúng, mong muốn của Russel là tìm một "người có duyên". Ông ta chắc sẽ không giới hạn riêng cho người phi phàm đâu...Klein suy tư, đổi thành dùng tiếng Fusak, đọc với giọng trầm thấp:
"Vua Hải Tặc!"
Chiếc thẻ kẹp sách vẫn không phản ứng.
Hắn lại dùng tiếng Fusak cổ, tiếng Entis, tiếng Ruen thử hết một lượt nhưng kết quả vẫn vậy.
Còn về mấy ngôn ngữ trong lĩnh vực thần bí như tiếng Người Khổng Lồ, tiếng Tinh Linh, tiếng Rồng Khổng Lồ vv thì đều đã vượt quá giới hạn của mục tiêu. Klein không mong chờ gì nhiều thử dùng hết chúng một lượt.
Không hề nghi ngờ, hắn vẫn thất bại.
Tiếp đó, Klein dùng tiếng Fusak, phiên dịch từ ngữ:
"One Piece!"
Chiếc thẻ kẹp sách vẫn yên tĩnh nằm trong lòng bàn tay hắn, không hề biểu hiện ra chút khác thường nào.
Klein lại dựa theo quy trình vừa rồi, dùng các loại ngôn ngữ khác thử hết một lượt. Kết quả là vẫn không ngừng thất bại.
"Xem ra suy đoán ban đầu của mình là sai rồi. Russel lúc còn trẻ sẽ lấy "Vua Hải Tặc" ra để làm trò đùa, nhưng khi về già rồi thì không chắc ông ta vẫn còn như vậy. Con người rồi sẽ già đi, rồi sẽ thay đổi."
Klein rút kinh nghiệm từ sai lầm, dùng ngón tay gõ nhẹ lên mép chiếc bàn dài loang lổ. Hắn cố gắng suy nghĩ cách mở lá bài bằng những thông tin được tiết lô bên trong nhật ký
Qua một lúc, Klein biến ra giấy bút. Hắn sắp xếp lại những suy nghĩ vừa rồi và ghi chép lại, tránh xuất hiện chuyện nào đó lộn xộn và mâu thuẫn với nhau.
"Đối với việc nọ, Russel đã tuyệt vọng đến mức điên cuồng, cũng biểu hiện rõ ràng cái tính đùa dai xấu xa. Dùng một câu "Người có duyên sẽ đạt được" không phù hợp với ngôn ngữ lúc bấy giờ chính là bằng chứng."
"Cho nên, có thể khẳng định rằng, lúc đó ông ta thật sự muốn để một vài người có cơ duyên phát hiện ra sự đặc biệt của Lá bài Khinh Nhờn."
"Nếu là như vậy, cách để mở nó ra sẽ không quá khó đoán. Có khả năng thường xuất hiện trong cuộc sống hằng ngày."
"Russel cần chính là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Ví dụ lúc đang cầm một chiếc thẻ kẹp sách vô giá trị, thuận miệng nói ra một từ ngữ đặc biệt. Vậy thì, chúc mừng bạn, bạn đạt được kỳ ngộ! Uhm, điều này rất phù hợp với tính cách thích đùa dai của ông ta."