Dịch: Thanh Phan
Biên: alreii
Quận Hoàng Hậu, bên trong căn biệt thự xa hoa của bá tước Hall.
Lúc này vốn là thời gian phải luyện đàn dương cầm, nhưng Audrey lại vẫn đang ngồi trước bàn trang điểm của mình, cố gắng nghĩ cách làm sao để chiều này đọc và nhớ hết được nhật ký của Russel.
Đột nhiên, xung quanh cô đột nhiên trở nên mờ ảo, một màn sương mù xám vô biên vô tận tràn ra.
Ở chính giữa màn sương xám, hình bóng của ngài Kẻ Khờ đang ngồi trên cao. Ngài đang lắng nghe lời khẩn cầu của một người đàn ông dáng vẻ mơ hồ mà cô không thể nào thấy rõ được:
"... Khẩn cầu sự giúp đỡ."
"Khẩn cầu ai đó giúp tôi tiếp cận đồng thời gây tổn hại lên chiếc thẻ kẹp sách được kẹp bên trong bản thảo sáng chế của Russell"
Làm thế nào mà ngài Kẻ Khờ biết được hôm nay sau khi viện bảo tàng đóng cửa thì mình sẽ đến xem triển lãm tưởng niệm Russell, hơn nữa còn có cơ chội tiếp xúc với một vài đồ vật... Audrey ngơ ngác ngồi nghe, tuy khá ngạc nhiên nhưng không hề cảm thấy kỳ lạ:
Với địa vị và bản lĩnh của ngài Kẻ Khờ, muốn biết một chuyện nhỏ như vậy thì quá dễ dàng!
Về phần cụ thể biết được bằng cách nào, những người ở danh sách bình thường như cô chẳng cần phải hiểu.
Audrey đang muốn đáp lại, bèn nghe thấy Kẻ Khờ nói với giọng thản nhiên trầm thấp:
"Cô có thể lựa chọn nhận ủy thác này hoặc là không."
Ớ... Audrey do dự hai giây mới nói:
"Ngài Kẻ Khờ tôn kính, tôi có thể thử một lần, nhưng không bảo đảm sẽ thành công." Cô nàng thực ra không hề hứng thú với mức thù lao 500 bảng nọ. Lý do cô chấp nhận nhiệm vụ này là vì cô tò mò về chiếc thẻ kẹp sách Russell đại đế để lại rốt cuộc có chỗ nào đặc biệt, lại khiến bề tôi của ngài Kẻ Khờ xem trọng, thậm chí không tiết đưa ra một mức giá không giới hạn như vậy.
Dù sao hôm nay mình cũng muốn đi đọc nhật ký của Russel, vừa lúc thuận tiện... Audrey thản nhiên thầm nghĩ.
Kẻ Khờ Klein bên trong sương xám chỉ khẽ gật đầu, đáp lại một chữ: "Được."
Đợi đến khi ảo giác hoàn toàn biến mất, Audrey dời tầm mắt về phía chiếc gương trang điểm, như thể đang chăm chú nhìn chính mình trong gương.
Cô vừa thấy căng thẳng bất an, lại vừa tràn đầy hưng phấn nghĩ về kế hoạch hành động cho chạng vạng tối nay:
"Không thể để bị phát hiện có điều gì bất thường."
"Về sau nếu bề tôi của ngài Kẻ Khờ có hành động gì, mình không thể trở thành đối tượng bị hoài nghi trọng điểm được."
"Chỉ tiếp xúc với mỗi chiếc thẻ kẹp sách nọ chắc chắn không được, một khi nó mất đi thì ánh mắt của tất cả mọi người đều sẽ tập trung lên hết người mình."
"Ừm... Cho nên, mình nhất định phải tỏ ra hứng thú với tất cả đồ vật, không thể để cho người khác nhìn ra mục đích chính của mình là chiếc thẻ kẹp sách. Toàn bộ quá trình phải bình tĩnh, không quá bất chợt, phải phù hợp đạo lý và logic."
"Làm sao để gây nên tổn hại nhỏ nhất mà không khiến người khác chú ý nhỉ?"
"Đó chỉ là một chiếc thẻ kẹp sách..."
Ánh mắt Audrey như không hề có tiêu cự lướt qua từng đồ vật đặt trên bàn trang điểm, đột nhiên ngừng lại trên hộp trang sức đang mở, tập trung trên một đôi bông tai đá quý có khuyên xỏ nhỏ.