Dịch: lumos
Biên: alreii
Bản thảo đạo nhái, à không, bản thảo sáng chế chắc cũng được xem là sách đáng giá nhỉ... Chiếc thẻ này có phải là Lá bài Khinh Nhờn không nhỉ? Ý nghĩ này lóe lên trong đầu Klein. Hắn gõ nhẹ răng nanh, lặng lẽ mở linh thị.
Nhưng hắn không hề phát hiện được điều gì bất thường. Hắn lập tức liếc nhìn những chiếc thẻ kẹp sách khác, nhưng kết quả vẫn giống vậy.
Phải rồi, nếu có thể phát hiện được dễ như vậy thì đâu tới lượt mình ở đây mơ tưởng chứ... Klein đóng linh thị, tiếp tục thông qua các chi tiết và tính cách mà vị đại đế này thể hiện ra trong nhật ký của mình để loại trừ các khả năng.
Theo hắn biết, nếu Russel đã nói quyển sách có kẹp Lá bài Khinh Nhờn rất giá trị, vậy thì nó sẽ không quá tầm thường. Bằng không sẽ không thể nào thỏa mãn được trò đùa quái ác của ông ta. Dùng một đống kiến thức đắt giá chỉ để làm nền cho một chiếc thẻ kẹp sách tầm thường, khiến người đạt được nó bị trêu đùa mà không hề hay không biết.
Cho nên, những quyển sách có giá trị nhưng không quá cao thì có thể bỏ qua. Thế thì… Klein nhìn quanh, cẩn thận phân biệt, hoàn toàn không nghe thấy hướng dẫn viên đang nói gì.
"Tổng hợp lại những phán đoán, trong cả căn "Phòng sách" này, phù hợp với điều kiện hình như chỉ có tập bản thảo sáng chế mà thôi. Những quyển khác giá trị chỉ bình thường, với tính cách của Russel chắc chắn sẽ không lựa chọn chúng. Ừm, Russel là loại người theo kiểu "Ông đây cứ muốn giấu bí mật ở chỗ bắt mắt nhất đấy, nhưng mấy người không phát hiện được đâu"..." Klein vừa nghĩ vừa phối thêm vẻ mặt "lêu lêu lêu" cho đại đế.
Tất nhiên hắn không thể chắc chắn rằng chiếc thẻ kẹp sách nọ là Lá bài Khinh Nhờn ngụy trang được, bởi vì Russel còn có rất nhiều sách giá trị cao khác, bao gồm cả những tác phẩm nổi tiếng trong lĩnh vực thần bí. Mà những quyển sách này giáo hội Thần Hơi Nước Và Máy Móc chắc chắn sẽ không lấy ra triển lãm rồi!
Ừm, đầu tiên phải xác nhận có đúng là Lá bài Khinh Nhờn không đã, sau đó lại nghĩ đến chuyện có chôm nó không... Tiếc ghê, dữ kiện ngày 20 tháng 1 không thể dùng để loại trừ được. Chẳng ai biết mỗi chiếc thẻ kẹp sách được bỏ vào ngày nào... Klein âm thầm lẩm bẩm, sau đó nhìn về phía chỗ hướng dẫn viên, mỉm cười hỏi:
"Hình như những quyển sách trên giá đang kẹp vật gì đó đúng không? Tỷ như là giấy nhắn của một phu nhân quý tộc nào đó viết cho Russel."
Vấn đề này khiến cho không ít quý ông ngầm hiểu bật cười, nhưng nữ hướng dẫn viên lại lắc đầu nói:
"Không có đâu, những quyển sách có kẹp thêm các vật khác đều được lựa chọn ra, đặt ở đây để mọi người có thể quan sát dễ hơn."
"Nơi này chỉ hoàn nguyên lại phòng sách của Russel đại đế, chứ không phải hoàn nguyên lại phòng sách ở một thời điểm nào đó, không cần phải duy trì một trạng thái nhất định mà không hề thay đổi."
Klein lập tức mỉm cười nói: "Hiểu rồi, nó thật khiến người ta thất vọng quá đi..."
Tốt quá! Cả sảnh triển lãm này tchỉ cần nghiệm chứng có một chiếc thẻ kẹp sách thôi, độ khó giảm đi rất nhiều… Hắn mừng rỡ thầm bổ sung một câu.
Trong lúc hướng dẫn viên đang giới thiệu "Những quyển sách mà Russel thích đọc nhất", Klein lại nhìn quanh lần nữa, quan sát bố cục tổng thể của sảnh triển lãm.