Dịch: alreii
Quận Tây, số 2 đường Quốc Vương, viện bảo tàng Vương Quốc.
Tuy giờ không phải là cuối tuần, nhưng lúc Klein đến thì nơi cửa đã sếp một hàng dài.
Như trên báo miêu tả, hắn biết giai cấp trung lưu của thế giới này có rất ít trò tiêu khiển. Ngoài đọc báo, xem sách, nghe ca kịch nhạc hội, đánh tennis và bóng quần, tổ chức hoặc tham gia tiệc rượu vũ hội ra thì chỉ còn lại ba hạng mục là đi dạo công viên, đi xem triển lãm hoặc là đi nghỉ phép thôi. Mà chúng còn là ảnh hưởng từ Russel đại đế nữa, nghỉ đông tại giai cấp này hiện đang là hiện tượng khá phổ biến.
Chín giờ đúng, Klein đội mũ phớt, cầm gậy ba-toong, mặc bộ lễ phục dài vải nỉ, cầm vé đi theo những người đằng trước nhếch từng bước tiến vào viện bảo tàng.
Nơi này có mấy dãy phân cách, những người hướng dẫn khác nhau dẫn theo khách tham quan của mình đi về phía các con đường khác nhau.
Klein cùng mười mấy hai mươi người đi theo một cô gái có vẻ ngoài xinh xắn, nghe cô ta giới thiệu về cuộc đời Russel.
Với một tên là nửa nhà lịch sử học như Klein, nó chẳng hề có ý nghĩa gì cả. Thế là hắn nhàm chán kiểm tra lại vị trí cất ví tiền.
Bởi vì tiền tài tăng vọt, đã lên đến 952 bảng, cách 1000 bảng chỉ chút xíu. Ví da của hắn thì chẳng thể cất được nhiều tiền mặt lắm, nên chỉ đành mang theo một ít thôi. Số tiền còn lại Klein không yên tâm cất trong nhà mà chẳng hề có thứ đồ bảo vệ nào, thế là hắn ném hết toàn bộ chúng lên màn sương mù xám.
Đi được một lúc thì hắn tiến vào sảnh triển lãm thứ nhất, cô gái hướng dẫn nọ nói với giọng hưng phấn:
"Các vị, đây đều là vật phẩm sinh hoạt hàng ngày của Russel đại đế."
"Các vị nhìn, đó là chăn lông nhung thiên nga mà ông ấy đắp, kia là ly pha lê nạm vàng ông ấy dùng để uống rượu nho."
"Đó là bồn cầu giật nước mà ông ấy từng dùng, là bồn cầu giật nước đầu tiên của thời đại."
Cả bồn cầu từng dùng cũng bị lấy ra triển lãm? Klein tự dưng thấy đồng tình với Russel ghê.
Hắn lập tức nhìn về phía bồn cầu giật nước ở đằng sau bức tường thủy tinh, phát hiện nó đang lấp lóe ánh sáng vàng. Bề ngoài nó như được mạ một lớp vàng, đồng thời còn điêu khắc hoa văn xốc nổi phức tạp rất có tính nghệ thuật.
Đúng là xa xỉ... Klein không còn đồng tình với Russel nữa.
Cách bồn cầu giật nước nọ một lớp thủy tinh là trang phục thường ngày của Russel. Bao gồm cả đống trang sức để trang trí cổ tay áo và cổ áo.
Có thể thấy được, cô gái hướng dẫn nọ khá tán thưởng với văn hóa trang phục của Entis.
Sau "Sảnh triển lãm đồ dùng hàng ngày" là những bản thảo nguyên kiện quan trọng mà Russel từng ban bố, bao gồm các văn vật lịch sử có giá trị cực cao như "Luật dân sự".
Chính vào lúc này, cô gái hướng dẫn nọ chỉ về một tủ trưng bày, nói:
"Đây là một quyển bút ký trong số nhiều di vật mà Russel đại đế để lại. Bên trong dùng ký hiệu thần bí do ông ấy tự mình sáng tạo mà đến nay vẫn chưa có ai phá giải được. Rất nhiều nhà lịch sử học và khảo cổ học đều cho rằng, những quyển bút ký này đang ghi chép lại những bí mật mà Russel đại đế không muốn để ai biết."