Dịch: lumos
Biên: alreii
Tước sĩ Sanders Shaw? Ngài Hibbert Hall? Là ai với ai chứ, mình chẳng biết ai cả… Klein giả vờ như chẳng có gì thắc mắc, nửa đùa nửa thật nói:
"Hy vọng bọn họ có thể mang ánh mặt trời và bầu trời trong xanh đến cho Backlund."
"Đúng, mặc dù lò sưởi trong nhà mình muốn đốt gì là tự do, là quyền lợi pháp luật cho phép của mỗi người, nhưng ánh mặt trời và bầu trời trong xanh là thứ đáng giá hơn để mọi người hướng đến." Luke Sammer, thành viên hiệp hội Giảm thiểu khói than phụ họa cảm khái, chỉ chỉ xe ngựa: "Bọn tôi phải đi rồi, Mary rất cần bọn tôi giúp đỡ."
Stalin Sammer lại ra vẻ thận trọng bổ sung: "Chắc là sẽ có nghị sĩ đến dự tiệc, từ những quận lớn của Backlund hoặc là của cả vương quốc."
"Có thể tưởng tượng buổi dạ tiệc sẽ long trọng như thế nào." Klein lễ phép tâng bốc một câu, nhìn vợ chồng Sammer lên xe rời đi.
Ngay lúc hắn xoay người, chuẩn bị đến hòm thư cuối phố thì lại thấy một người đưa thư mặc đồng phục xanh lá lái xe ngựa đến, nhét một phong thư vào trong hòm thư trước cửa nhà hắn.
Thư của mình? Klein móc ra một chùm chìa khóa rồi tiện tay chọn chiếc có hình dạng và cấu tạo phong cách cổ xưa gần như là màu đồng thau.
Răng rắc!
"Chìa khóa vạn năng" dễ dàng mở được hòm thư.
Sau này ra ngoài chỉ cần mang chìa này là đủ… Klein lẩm bẩm một câu, lấy báo đặt mua và phong thư vừa nãy ra.
Phong thư này được gửi từ Isengard Stanton.
Hôm qua ông ta cũng xem lại những vụ án giết người hàng loạt chưa được phá, từ đó sàng lọc ra được vài vụ đáng nghi nhất. Đồng thời ông ta thông qua sở cảnh sát, bước đầu xác nhận tình trạng hiện giờ của những kẻ bị tình nghi. Thế nên ông ta viết thư cho mấy người Klein và Kaslana, muốn chia sẻ thành quả của mình cho mấy vị thám tử tư có cùng phương hướng điều tra này.
Trong đó có cả 2 vụ mà Klein đang chú ý đặc biệt.
Các thám tử lừng danh thường có suy nghĩ gần giống nhau ha… Phong thư lúc nãy mình viết phí công rồi... Klein tự trêu chọc bản thân một câu, sau đó quay trở lại phòng khách.
Theo miêu tả của Isengard thì vụ án giết hại ngẫu nhiên những người đi làm về muộn đã từng điều tra rất nhiều người, nhưng vẫn không thể nào khóa chặt được kẻ bị tình nghi. Đã nhiều năm trôi qua, nếu muốn lần nữa tìm kiếm manh mối là điều cực kỳ khó khăn, gần như là không có chút hy vọng nào.
Mà trong một vụ giết người khác, trong bốn kẻ tình nghi thì có một thiếu niên mà mẹ của cậu ta cũng là người bị hại.
Bà ta là gái điếm, độc thân, hơn nữa chỉ có mỗi cậu ta là con trai. Cậu ta chịu đủ sự hành hạ đến từ mẹ mình, trở nên quái gở ngoan độc. Cậu ta là đối tượng tình nghi số một của cảnh sát, nhưng chưa đến nửa năm sau của vụ án đó, cậu ta đã bị trọng thương trong một vụ đụng độ với xã hội đen quận Đông, chết trên bàn mổ trong một bệnh viện từ thiện.