Dịch: Bán Nhị Lang
Biên: alreii
Lông vũ màu trắng?
Klein nhìn mộ huyệt không hề có hài cốt, chợt nhớ tới một cái tên:
"Thiên Sứ!"
Trong những quyển sách cổ xưa của bảy giáo hội lớn đầy rẫy truyền thuyết về Thiên Sứ và Thánh Giả, mà một trong những đặc trưng của thiên sứ chính là sau lưng mọc một đôi, hai đôi, ba đôi, thậm chí là sáu đôi cánh màu trắng thuần khiết.
Nhưng chỉ chớp mắt Klein lại nhớ tới một đoạn chuyện cũ: Thầy Azcot từng kể cho hắn nghe về giấc mơ của thầy, kể rằng mấy giấc mơ đó hệt như những cuộc đời khác nhau.
Trong đó có một cảnh: bên trong lăng mộ tối tăm, cạnh bên có rất nhiều quan tài cổ xưa được mở nắp, bên trong quan tài là những xác chết nằm sấp, sau lưng là đôi cánh lông vũ màu trắng!
Đây là biểu hiện đặc thù của đường tắt Tử Thần, hay là hiện tượng quỷ dị do Linh Giáo đoàn tạo ra? Klein không lên tiếng, thu lại hết những cảm xúc, bình tĩnh xem xét đống lông vũ trắng nhiễm vết dầu mỡ vàng nhạt dưới đáy mộ huyệt.
Hắn phán đoán sơ bộ rằng ông già nọ không phải là Thiên Sứ, bởi vì người phi phàm khủng bố danh sách 2 thậm chí danh sách 1 sau khi chết, chắc chắn gây nên ảnh hưởng mãnh liệt với hoàn cảnh xung quanh. Ví dụ như "Tro cốt Thánh Giả" phía sau cửa Chianese ở thành phố Tingen, nó sẽ lan tràn những sợi dây nhỏ lạnh lẽo màu đen gần như vô hình, dùng để phong ấn người và vật xung quanh.
Tất nhiên, cũng có khả năng ông ta chưa chết... Một kiểu giống như thầy Azcot vậy? Klein cúi người, dùng tay phải đeo găng tay đen nhặt lên ba cọng lông vũ trắng.
Hắn định về nhà sẽ lên màn xương mù xám dùng nó để xém bói.
Lúc này Copustti mới trở lại bình thường, vừa lăn vừa bò đến bên cạnh Klein, hoảng sợ nhìn về phía mộ huyệt, nói: "Xác chết đâu?"
Klein nghiêng đầu nhìn gã, nói với giọng trầm thấp: "Chắc ông ta tự mình đi rồi."
"Tự mình đi..." Copustti hoảng sợ lặp lại lời này, rốt cuộc nhận thức được người chết tỉnh lại là chuyện đáng sợ cỡ nào.
Hai chân gã run lên, lẩm bẩm nói ra: "Nhưng, nhưng, tôi không dùng nghi thức Phục Sinh với ông ấy."
Klein quay người nhìn chăm chú vào gã mấy giây, nói: "Tử vong không phải điểm kết thúc."
"Tử vong không phải điểm kết thúc... Tử vong không phải điểm kết thúc..." Copustti bị chính lý tưởng mà mình tin thờ dọa sợ, bật thốt hỏi: "Ông ấy, ông ấy có quay lại không?"
Ừm, người đưa tin do cái còi đồng gọi đến chắc là liên quan tới ông già nọ. Nói cách khác, đưa thư cho người đưa tin đồng nghĩa sẽ gửi thư cho ông già đó, gửi thư cho một người đã chết gần nửa năm... Ha, không biết giờ ông ta đã đi đâu, đang ở trạng thái nào... Về vấn đề của Copustti, Klein hời hợt nhắc nhở một câu: "Đừng thổi cái còi đồng kia nữa."
"Ý ngài là, còi đồng sẽ dẫn dắt ông ấy trở về?" Copustti sợ hãi hỏi lại.
Không chờ Klein giải đáp, gã đã lại tự mình cầu xin:
"Ngài, ngài có thể giúp tôi ném cái còi đồng này vào trong sông Torquack được không? Nếu không được, thì, thì tôi tự làm vậy."