Dịch: lumos
Biên: alreii
Phố Alca, quận Bắc.
Copustti Red ngồi trên ghế bành trong phòng khách suy nghĩ thẫn thờ, trước mặt là lò sưởi âm tường với ánh lửa bập bùng.
Gã là giáo sư thâm niên của một trường công, lương tuần hơn 4 bảng cũng đủ cho gã trải qua cuộc sống độc thân sung túc. Nhưng quần áo mặc ở nhà của gã chắp vá khá nhiều nơi, bộ ấm chén trên bàn cũng rất giản dị.
Trong tình huống không cởi tóc giả ra thì điểm làm người ta chú ý nhất của Copustti là xương gò má cao ngất và xương ngực hơi nhô ra, đó là trạng thái dị dạng do xương ngực gồ lên trước.
Trên đùi gã là một tập thơ ca được viết bằng tiếng Fusak cổ, nhưng rất lâu rồi vẫn chưa được lật sang trang khác.
Trong khi Copustti đang thẫn thờ, đột nhiên nghe thấy có tiếng người cưỡi khẽ vang lên bên tai:
"Tôi thấy khó hiểu tại sao anh vẫn chưa bỏ trốn mà vẫn còn ở nhà đấy. Chẳng lẽ anh không sợ cảnh sát đến thăm à?"
Tiếng nói này trầm khàn, như thuộc về một thiếu niên đang thời kỳ vỡ giọng.
Copustti giật bắn người, suýt nữa thì đã nhảy khỏi ghế bành.
Gã quay đầu sang thì thấy một bóng người không biết ngồi trên chiếc sô pha gần đó từ lúc nào!
Người đó mặc một chiếc áo sơ mi sợi đay và quần dài mỏng mùa hè, khuôn mặt mông lung khiến gã không thể thấy rõ được.
"Anh, anh là ai? Anh đến đây làm gì?" Copustti nắm chặt tay ghế, hỏi dồn dập.
Klein sử dụng năng lực ảo giác xong thì dựa vào lưng ghế, hai tay đan vào nhau, nói một cách thong thả: "Tối hôm qua, hà, phải là rạng sáng nay nhỉ, tôi đã cứu các anh đấy."
"Đã cứu bọn tôi?" Copustti thấy đối phương dường như không hề có ác ý gì, thả lỏng nói: "Anh, anh là người ở trong rừng cây? Anh đã giải quyết xác chết mà bọn tôi đánh thức?"
Lúc nói gã ta có vẻ bứt rứt, biểu hiện rõ ràng của sự sợ hãi.
Hắn có thể lẻn vào nhà trong lúc mình tỉnh táo mà lại không hề phát hiện được gì, chắc chắn là người mình không thể phản kháng được… Ý nghĩ này nhanh chóng lướt qua trong đầu Copustti.
"Các anh may lắm đó, lúc ấy đúng lúc tôi đi ngang qua. Bằng không thì giờ nơi đó đã xác chết đầy đất, những xác chết bị cắn xé nát bét." Klein mỉm cười nói: "Trở lại vấn đề vừa rồi, tôi rất tò mò tại sao anh vẫn dám ở nhà, anh có biết mình đã phạm phải tội gì không?"
Hắn dựa vào biểu hiện từ trước và sau khi Copustti cử hành "Nghi thức Phục Sinh" để xác nhận rằng đối phương là một tay mơ. Gã ta không có kỹ xảo che giấu màu sắc cảm xúc chân thật của bản thân, cho nên hắn chỉ định hỏi han và dùng Linh thị để làm rõ đầu đuôi câu chuyện, nhiều nhất thì sau đó sẽ xem bói để chứng thực lại xem sao thôi.
"Tôi, tôi biết mua xác chết, trộm mộ của người khác đều là những tội phải lãnh 10 năm tù trở lên. Hơn nữa, hơn nữa chắc chắn còn sẽ bị giáo hội trừng phạt." Copustti có vẻ ngoài chưa đến 30 hít sâu một hơi, cười chua chát, "Nhưng miễn là không gây ra chuyện gì nghiêm trọng thì đám thiếu niên và người nhà của chúng sẽ không tố cáo tôi. Bởi vì chúng cũng đã làm những chuyện tương tự, dù có lập công chuộc tội, tự thú giảm tội thì chúng cũng phải ngồi tù một thời gian."