Dịch: lumos
Biên: alreii
"Méooo!"
Tiếng kêu của mèo đen vang vọng khắp bãi đất trống được bao quanh bởi rừng cây yên tĩnh. Bất kể là người đàn ông áo choàng đen hay đám nam nữ thiếu niên 15 16 tuổi đều tập trung nhìn về phía xác chết được đặt nằm tại trung tâm.
Một luồng gió lạnh âm u thổi qua, con mèo đen đáp xuống đất, nhìn chằm chằm vào nhân loại vừa quăng nó, không ngừng ngoe nguẩy đuôi. Chợt nó lại xù lông, hai chân lấy đà, phóng về một hướng khác nhanh chóng bỏ chạy.
Đáng tiếc những gì nó làm không được ai chú ý, mọi người vẫn chỉ nhìn chằm chằm cái xác chết vẫn không hề động đậy.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, nhưng xác chết vẫn không xảy ra bất cứ biến đổi gì như mong đợi.
"Thất bại nữa rồi sao?" Một thiếu niên bước lại gần, ngồi xổm xuống, giơ ngón tay chọt chọt vào da xác chết.
"Không có phản ứng." Cậu ta quay lại, nói với người đàn ông áo choàng đen và mấy người bạn còn lại.
Chính vào lúc này cậu ta cảm nhận được một luồng gió từ dưới đất thổi lên mặt mình.
Xác chết bỗng chốc bật ngồi dậy!
Cậu thiếu niên giật nảy mình, sau đó lập tức mừng rỡ hoan hô: "Thành công rồi! Thành công rồi…"
Cậu ta còn chưa dứt lời thì xác chết đột nhiên tóm lấy vai kéo cậu ta về phía nó, sau đó há miệng cắn, một tiếng phập vang lên, máu tươi bắn tung tóe.
"Áaaaa! Cứu mạng!" Thiếu niên hoảng sợ kêu la thảm thiết, dùng hết sức toàn thân nhưng vẫn không thể nào thoát ra được.
Xác chết ngẩng đầu lên để lộ ra hàm răng trắng hếu cùng với những mảnh thịt vụn kẹt ở giữa những kẽ răng và máu tươi chảy dọc theo khóe miệng.
Người đàn ông áo choàng đen sửng sốt, sau đó lập tức lấy ra một cái còi màu đồng, đưa lên miệng thổi một hơi.
Sau đó, gã nói bằng tiếng Hermes: "Ta dùng danh nghĩa của Tử Thần ra lệnh cho ngươi!"
Âm thanh vang vọng, xác chết nọ lập tức dừng động tác, tạm thời đờ ra tại chỗ.
Thiếu niên bị cắn cổ và vai máu thịt be bét cũng xụi lơ tại chỗ, như thể đã mất đi linh hồn, chỗ đất ở phía thân dưới cũng ướt đẫm.
"Có hiệu quả thật…" Người đàn ông áo choàng đen vui mừng lẩm bẩm. Gã chỉ vào xác chết, lại nói bằng tiếng Hermes: "Đứng dậy!"
Xác chết chợt đứng bật dậy, sau đó hất cánh tay rồi chạy vào sâu trong rừng cây yên tĩnh.
"Trở lại!" Người đàn ông áo choàng đen sửng sốt gào to, nhưng vẫn không thấy xác chết có dấu hiệu dừng lại.
Gã vội vàng thổi còi lần nữa, sau đó quát lên với chất giọng uy nghiêm: "Ta dùng danh nghĩa của Tử Thần ra lệnh cho ngươi trở lại!"
Sau tiếng quát của gã là bóng dáng của xác chết thấp thoáng biến mất giữa những hàng cây.
"Ta bảo ngươi trở lại…" Người đàn ông áo choàng đen đứng đơ ra, ngơ ngác thì thào.
Trong rừng cây, Klein một tay cầm còi đồng Azcot và hộp diêm, một tay không ngừng quẹt diêm rồi phẩy tắt, ném trên đất.