Dịch: lumos
Biên: alreii
Phố Green Park, quận Tây.
Xung quanh miệng Klein có thêm một chòm râu ngắn, đeo cặp kính gọng vàng, một tay cầm mũ phớt một tay cầm cây gậy batoong đen. Hắn đi bên cạnh Rogo Coroman, bước vào một căn phòng khách rộng rãi sáng sủa.
Trên trần nhà treo một chùm đèn pha lê khổng lồ, trên tường, ở các chỗ ngoặt và trên bàn trưng bày các món trang sức và những bức phù điêu vàng. Tổng thể toát nên vẻ lộng lẫy, tinh tế, xa hoa.
“Không hổ danh là nhà kinh doanh châu báu sống ở quận Tây…” Klien nhìn mấy bức tranh sơn dầu bên cạnh, thầm cảm thán một câu.
Rogo đi một bước thì mỡ trên người sẽ nảy lên một cái, luôn khiến người ta suy đoán tà ác rằng lúc nào thì quần áo của gã sẽ bị căng đến mức rách toạc ra.
Nhưng rất rõ ràng, gã là một người kinh doanh châu báu, có dư thừa tiền bạc để mua những bộ quần áo chất lượng nhất.
“Thám tử Moriarty, đây là con trai tôi, Adol.” Rogo đứng bên mép thảm, chỉ vào một cậu bé chừng 15 16 tuổi đang ngồi trên ghế sô pha đơn.”
Bởi vì mấy cái lò sưởi âm tường đều đã được đốt, trong phòng còn có đường ống kim loại dẫn nhiệt nên nhiệt độ trong phòng khách khá là ấm áp. Klein còn muốn cởi bớt đồ, chỉ mặc mỗi áo sơ mi và quần dài thôi. Vậy mà cậu bé kia lại bọc mình trong một chiếc áo khoác lông thật dày, trên đùi còn đắp một chiếc chăn lông nhìn thôi đã thấy nóng.
Lúc này cậu nhóc đang cúi đầu, tự ôm chặt lấy mình, không ngừng run lẩy bẩy, mái tóc màu xanh đậm dường như cũng mất đi vẻ sáng bóng.
Rogo lo lắng nhìn cậu, nhỏ giọng gọi:
“Adol, đây là thám tử Moriarty sẽ phụ trách bảo vệ con hôm nay và ngày mai.”
Nghe được câu này, Adol ngẩng đầu lên lộ ra gương mặt tái nhợt, bờ môi tím tái và đôi mắt không có tiêu cự.
“Bảo vệ tôi, bảo vệ tôi... Bọn chúng muốn giết tôi! Bọn chúng muốn giết tôi!” Giọng nói của cậu ta càng lúc càng bén nhọn, sau đó lấy tay bịt tai, gào thét điên dại.
Qua mấy giây thì cậu ta mới từ từ bình thường trở lại.
Mà trong quá trình này Klein đã gõ nhẹ răng nanh, lặng lẽ mở linh thị.
Ồ... Hắn cố nhịn không bật thốt ra tiếng, lại cẩn thận nhìn kỹ.
Hắn nhìn thấy màu sắc khí tràng của Adol nhiễm lên màu xanh đen!
Đây là bị oan hồn u linh ám, thậm chí có dấu hiệu bị phụ thể!
Đám bạn xấu của Adol đang trả thù cậu ta... Hoặc là chẳng có đám bạn xấu nào hết, cậu ta gặp oan hồn rồi xuất hiện ảo giác... Klein lặng lẽ thò tay, nắm chặt chiếc còi đồng của thầy Azcot, dùng linh tính bọc lấy nó. Sau đó, hắn suy tư nhìn sang những người khác trong phòng khách.