Dịch: Thanh Phan
Biên: alreii
Klein khoác lên người chiếc áo lễ phục 4 nút, cầm mũ phớt tơ lụa lên vừa đi tới cửa thì bỗng nhiên nghe được tiếng khẩn cầu hư ảo vang vọng.
Ai đây? Hắn nhíu mày nghiêng tai lắng nghe, nhưng chỉ xác nhận được rằng người đang khẩn cầu là phụ nữ, hơn nữa giọng nói của cô ta đứt quãng, hình như đang phải chịu đựng một sự đau đớn cực lớn.
Klein nghĩ mình bây giờ cũng không việc gì quan trọng lắm, vị Ảo Thuật Gia mới ra lò thuận tay ném chiếc mũ phớt tơ lụa về lại trên móc treo áo một cách chính xác không xê xích chút nào. Sau đó hắn trở về phòng ngủ, đi ngược bốn bước tiến vào cung điện nguy nga hùng vĩ.
Lần này, hắn không nhìn thấy ngôi sao hư ảo nào đang phồng ra co lại và sáng lên màu đỏ thẫm. Nhưng ở chỗ cuối chiếc bàn đồng đen dài cổ xưa, ở phía bên cạnh ghế của Thế Giới thì đang tỏa ra từng vòng sáng trong suốt.
"Lời khẩn cầu không phải của thành viên của hội Tarot... Hugh hay là quý cô tóc nâu xoăn?" Klein ngồi trên vị trí thuộc về mình, suy đoán.
Bởi vì hắn đã rút hết toàn bộ số tiền trong tài khoản của mình, cho nên hắn không nghi ngờ ai đó đang có ý đồ ăn cắp tài sản của hắn
Ngả người tựa ra sau, tay trái Klein phóng linh tính chạm về phía vòng sáng với những đường gợn sóng li ti đó.
Cảnh tượng xung quanh bỗng thay đổi, hắn nhìn thấy bàn trà bị lật đổ, ghế sofa nghiêng ngả, sách và giấy rơi vãi khắp sàn nhà cùng một cô gái tóc nâu như sắp chết đến nơi. Đồng thời Klein còn nghe rõ được lời khẩn cầu của đối phương:
"Hỡi Kẻ Khờ, không thuộc về, thời đại này..."
"Ngài là chúa tể, thần bí, phía trên màn sương xám..."
"Ngài là, vị vua Hoàng Hắc, chấp chưởng vận may..."
"Xin hãy cứu tôi, cứu tôi..."
Xin hãy cứu tôi? Nhìn dáng vẻ của cô ấy hình như đang dần mất khống chế. Tóc đang dài ra bằng tốc độ bằng mắt thường có thể thấy được, lớp biểu bì trên da đã được phủ một tầng sáng trắng quỷ dị.
Tôi cứu cô bằng cách nào chứ... Klein cẩn thận quan sát vài giây, khó xử nói thầm một câu.
Chính vào lúc này hắn nghe ra được một vài tiếng thì thầm mơ hồ hư ảo yếu ớt bị bao phủ bên trong những tiếng khẩn cầu đau đớn của cô gái nọ.
Đúng, tiếng thì thâm!
Nó có chút giống với tiếng thì thầm trước khi lên màn sương xám, nhưng cảm giác không có vẻ điên cuồng, không tà ác chút nào, hơn nữa rõ ràng còn không ẩn chứa sự ác ý.
"Có vẻ như quý cô này bước vào trạng thái sắp mất khống chế là bởi vì nghe thấy tiếng thì thầm đó... Nếu không nghe thấy nó nữa, tình trạng của cô ấy có bình phục và chuyển biến tốt lên được không?" Klein suy tư, vươn tay về phía vòng sáng đang không ngừng gợn sóng nọ. Tiếp đó hắn để mặc linh tính của mình điên cuồng xông về phía đó, thành lập nên mối liên hệ thần bí vững chắc.
Sau khi thăng cấp thành Ảo Thuật Gia, linh tính của hắn trở nên dồi dào hơn rất nhiều, gánh nặng phải chịu về phương diện này đã nhỏ đi không ít.