Dịch: Thanh Phan
Biên: alreii
Trong suy nghĩ của Audrey, vẫn luôn cho rằng vật liệu phi phàm đó sẽ thế này: thằn lằn bảy màu = tuyến yên của thằn lằn bảy màu = kích cỡ chừng bàn tay, bên ngoài mềm mại có cảm giác sần sùi, màu sắc biến đổi liên tục.
Cho nên, thứ đó có liên quan gì tới con quái vật khổng lồ cao tới đầu gối, dài gần 3m trước mặt nhỉ?
Trong lúc nhất thời cô cảm thấy thật ngơ ngác, tới khi nghe thấy tiếng sủa của Susie cô mới hoàn hồn. Cô giả vờ ra vẻ thỏa mãn nói với quản gia: "Đây chính là tiêu bản động vật mà tôi cần."
"Chà... chỉ là lớn hơn chút xíu so với tưởng tượng của tôi."
"Ông hướng dẫn người hầu chuyển chúng nó vào trong kho. Lúc nào rảnh tôi sẽ nghiên cứu sau."
"Vâng, tiểu thư!" Quản gia lập tức bố trí đám hầu nam đang đứng nhìn trộm xung quanh đi làm việc.
Audrey nhìn xung quanh một vòng, không nói thêm gì nữa. Cô dắt Susie vào phòng sách trong tòa nhà chính của trang viên, đồng thời viện lý do muốn chuyên tâm trả lời thư cho anh trai, để lại hết các hầu gái mình dẫn tới ở bên ngoài.
Chờ giải phẫu xong sẽ có hai phần tuyến yên thằn lằn bảy màu... một phần có thể dùng để đổi tủy sống của thỏ Farsman, vừa đủ để điều chế một bình ma dược Người Đọc Tâm... Audrey dần dần thoát khỏi sự bàng hoàng và bối rối khi nãy, bắt đầu nghĩ về vấn đề làm sao để Susie thăng cấp.
Đến giờ thì cô mới nghĩ đến một vấn đề nghiêm trọng.
Chính là cô không biết Susie đã tiêu hóa hết ma dược chưa nữa!
Nếu vẫn chưa tiêu hóa hoàn toàn mà đã sử dụng ma dược Người Đọc Tâm thì rất dễ gây ra mất khống chế... Susie không thể so với con người có thể gắng chống đỡ vượt qua được. Khoan, lần đầu tiên nó đã chống đỡ qua được! Hơn nữa IQ của nó hiện tại không thua kém gì một đứa bé mười tuổi. Nó, nó đang học tiếng Ruen, nó nói nó muốn đọc báo, muốn xem sách... Audrey im lặng mất vài giây, liếc nhìn cô chó Golden Retriever đàng mù mờ ngồi xổm bên cạnh.
"Susie, em đã tiêu hóa hết ma dược chưa?"
"Tiêu hóa?" Susie nghi ngờ hỏi ngược lại một cách rõ ràng.
Audrey đã từng giải thích với nó rằng thứ mà lúc trước nó uống là ma dược, đồng thời còn dặn dò nó không được nói cho người khác, cùng với đừng có nói cho đống động vật có được trí khôn như chó mèo.
Audrey chậm rãi gật đầu: "Đó là một cảm giác rất đặc biệt rất kỳ diệu. Như là có thứ hư ảo gì đó trong người bị vỡ vụn, hòa thành một thể với tinh thần của mình. Em có thể loáng thoáng nhìn thấy được một vùng trời sao hư ảo, mà bản thân em chính là một ngôi sao trong số chúng. Những ngôi sao hấp dẫn lẫn nhau, dường như muốn hợp lại thành một thể."
Susie lặng yên lắng nghe, nhẹ nhàng trả lời: "Vậy thì tôi đã tiêu hóa triệt để rồi, tôi từng có cảm giác tương tự như vậy."
Ah? Susie đã tiêu hóa hoàn toàn ma dược Khán Giả rồi? Nhưng, nhưng có ai dạy nó cách đóng vai đâu! Mình nhiều lắm chỉ thỉnh thoảng nhắc nó phải quan sát nhiều hơn, phải thả lỏng tâm trạng... Audrey ngạc nhiên hỏi: "Em tiêu hóa hết ma dược từ khi nào?"