Dịch: Thanh Phan
Biên: alreii
Dưới cống ngầm không chút ánh sáng, Klein xoa cổ, lần nữa dời sự chú ý về phía cái đầu vỡ nát và thi thể không đầu của Lanlus, nhìn về phía hai lá bài tarot cắm trên hai mắt của đối phương.
Hắn vốn muốn thu hồi toàn bộ "phi đao" đã ném ra về, xóa sạch manh mối của chúng, nhưng lại phát hiện một vấn đề cực kỳ thiết thực cực kỳ nghiêm trọng.
Đó là hắn không thể nhìn được trong bóng tối.
Hắn có thể điên cuồng rượt đuổi dưới cống ngầm tối đen một màu, đồng thời chiến đấu kịch liệt với Lanlus đều là nhờ hết vào linh thị!
Hắn có thể trông thấy màu sắc khí tràng của Lanlus, có thể trông thấy ánh sáng linh tính của các loại sinh vật, đồng thời loáng thoáng biết được nơi chúng "chiếu sáng", qua đó phân biệt được đường.
Đáng tiếc bộ bài tarot hiện hắn đang dùng không phải là bộ lấy từ tiểu đội Kẻ Gác Đêm, nó không có đường vân linh tính bạc, chúng chỉ là những lá bài bình thường, không hề có đặc điểm gì.
Trong hoàn cảnh này, Klein có thể mượn nhờ màu sắc khí tràng và ánh sáng linh tính của mình để phân biệt hình dáng của các sự vật với phạm vi rất nhỏ xung quanh, nhưng trong tình huống cách cả một khoảng xa thì hắn không thể nhìn thấy các lá bài cắm trên tường hay rơi rải rác đầy trên đất được. Cả đoạn đường vừa nãy hắn chiến đấu kịch liệt với Lanlus, không chỉ giới hạn ở một địa điểm nào đó.
Đương nhiên, hắn tin rằng chỉ cần cho mình đủ thời gian, tìm về hết các lá bài tarot đã ném ra cũng không phải là chuyện gì quá khó. Nhưng trọng điểm của vấn đề là tiểu đội Kẻ Gác Đêm và người của quân đội lái phi thuyền đuổi bắt Lanlus, có lẽ chỉ một phút nữa thôi sẽ đuổi đến!
Không thể chủ quan về chuyện này được... Mình vẫn luôn mang găng tay... bộ bài tarot này lại là mua trước khi tới Backlund, nó thuộc kiểu phổ biến khắp cả nước... Bình thường mình chẳng dùng tới nó mấy... dù luôn mang theo trên người, nhưng phần lớn thời gian đều là để chung một chỗ với còi đồng của thầy Azcot... Dù là dùng biện pháp gì cũng rất khó để thông qua chúng để xác định được liên quan tới mình, nhiều lắm là dựa vào đó để dựng lại hiện trường chiến đấu. Nhưng mình có đeo mặt nạ, mang giày độn...... Các ý nghĩ nháy mắt lướt qua trong đầu, Klein nhanh chóng cho ra quyết định.
Hắn nhìn về phía thi thể không đầu của Lanlus, ngồi xổm xuống, vươn bàn tay phải đeo găng đen, nhanh chóng tìm kiếm vật phẩm còn sót lại trên người đối phương.
Klein không tính tiến hành nghi thức thông linh; Một là vì cảm giác Tà thần giáng lâm lúc trước khiến hắn ấn tượng khắc sâu, hắn không dám mù quáng thông linh Lanlus, trừ phi mang lên màn sương mù xám; Hai là Kẻ Gác Đêm với người của quân đội có thể chạy đến bất cứ lúc nào, hắn không cho rằng mình có đủ thời gian để bố trí một nghi thức tự mình kêu gọi mình, tự mình đáp lại mình, sau đó lên màn sương mù xám thông linh.
Nên từ bỏ thì phải từ bỏ...... Klein lẩm bẩm nói một câu, rút tay ra khỏi người Lanlus.
Tên tội phạm lừa đảo điên rồ này hình như bỏ trốn khá vội, không mang theo tiền mặt, không vật liệu phi phàm, không bùa chú. Trên người chỉ có một chiếc huy chương cỡ chừng con mắt, ánh sáng linh tính mỏng manh đang lặng yên lấp lánh bên trên nó.