Dịch: alreii
Hugh làm công việc thợ săn tiền thưởng này đã được một khoảng thời gian dài, rất nhiều chuyện không cần thông qua não cũng có thể làm ra phản ứng theo bản năng.
Vừa nhìn thấy vị khách tiến vào cao gần 2m, cô nàng cuối đầu theo bản năng, tiếp tục ăn xúc xích heo và khoai tây chiên như thể chả có gì xảy ra.
Đồ ăn vào miệng mà Hugh lại không nếm ra được vị gì. Cô nàng đau khổ nhẫn nại hơn mười mấy giây mới chậm rãi ngẩng đầu, làm bộ như tùy ý nhìn quanh một vòng. Rồi cô nàng nhanh chóng nhìn thấy vị khách vừa mới tiến vào ngồi trước quầy bar, đang chờ rượu và bữa trưa.
Mái tóc vàng nhạt mềm mại hơi xoăn, con ngươi màu nâu đậm như dã thú, khóe miệng hơi chếch xuống, khí chất quái gở hung ác... Từng chi tiết nhỏ ánh vào trong con ngươi của Hugh, chậm rãi trùng điệp với hình tượng trong đầu của cô.
Là gã!
Chính là người tình nghi là hung thủ!
Hung thủ giết hại Williams!
Hugh lại vùi đầu xuống, chậm rãi ăn hết số thức ăn còn lại!
Qua vài phút, cô đặt đĩa và ly rượu lên trên quầy bar, tiếp đó mắt nhìn thẳng, rời khỏi quán rượu quán rượu Liên Minh Công Nhân mà không thèm quay đầu lấy một lần.
Bởi vì giày độn khá cao, cô đã che giấu đi đặc thù rõ rệt nhất của mình.
Ra thấu bên ngoài thì Hugh thả chậm bước chân, tìm một vị trí yên tĩnh gần quán rượu, quan sát người ra vào quán rượu.
Chờ đợi một lúc lâu, cô rốt cuộc phát hiện một người quen, Burton sống ở quận Đông, là công nhân kỹ thuật làm việc tại xưởng tàu East Balam.
Gã trai trẻ này thích thưởng cho bản thân một ly bia lúa mạch đen chất lượng kém vào buổi trưa hoặc buổi chiều, tiền lương của gã ta chỉ đủ mua nổi loại bia này, hơn nữa còn không thể uống mỗi ngày.
Hugh động tác nhanh nhẹn vọt qua, vỗ bả vai của Burton, đè thấp giọng, nói: "Là tôi, Hugh."
"Hugh?" Burton quan sát người đàn ông thấp bé sau lưng, suýt chút nữa không nhận ra Trọng Tài - Hugh Durza rất nổi danh ở một vài khu phố của quận Đông.
"Tôi có chuyện muốn hỏi anh." Hugh chỉ vào một góc hẻo lánh.
Burton nghi ngờ đi theo, đến một nơi bí mật mới bừng tỉnh hỏi: "Cô đang làm nhiệm vụ treo thưởng?"
Gã ta nghe nói Hugh cũng là một thợ săn tiền thưởng.
"Ừ." Hugh gật đầu lấy lệ, móc ra 5 đồng xu 1 penny, tung tung chúng, nói: "Anh có nhận ra người đàn ông rất cao trong quán rượu không?"
"Cô là chỉ cái người cao cao, tóc vàng nhạt, rất hung ác đó hả?" Burton khoa tay múa chân.
"Đúng." Hugh lập tức lấy ra một xấp tranh chân dung, mở ra nói: "Anh cần phải xác nhận."
"Chính là gã, ba tháng gần đây gã thường đến quán rượu này, lúc trước chưa từng thấy gã bao giờ. Gã rất hung ác, chẳng thèm nói lý, đánh nhau rất giỏi, tốt nhất là cô đừng có trêu chọc gã." Burton cẩn thận nhìn bức chân dung mấy lần, chân thành khuyên nhủ.
Ừ, cái người mình vừa nhìn thấy giống hệt như mãnh thú gặp phải lúc nhỏ. Có cảm giác rất nguy hiểm, mình không phải đối thủ, cần phải lập tức tránh đi... Hugh âm thầm thở hắt một hơi, dò hỏi: "Anh biết gã có liên hệ mật thiết với ai không?"