Khu ngoại ô nằm chếch phía tây quận Bắc, trong một tòa nhà ba tầng sắp bị bỏ hoang.
Nơi đây vốn thuộc về học viện y học Backlund, nhưng bộ phận chủ chốt hiện giờ đã chuyển đến nơi tốt hơn thích hợp hơn, chỉ còn lại số ít giáo viên dạy học và những bạn học không thể thuận lợi tốt nghiệp đợt này "trông coi" ở đây.
Audrey khoác áo blouse trắng, đeo khẩu trang, mái tóc vàng mượt mà được cuộn lên nhét hết vào trong mũ phẫu thuật màu sắc lạnh lẽo.
Tròng mắt cô nàng đảo đảo, nhìn về phía Filth Worle ăn mặc giống mình, cứ cảm thấy đối phương có khí chất khá đặc biệt, dường như thích hợp với trang phục này hơn mình.
Ừm... chính là loại khí chất có thể cầm dao phẫu thuật rạch bụng bệnh nhân bất cứ lúc nào... Audrey không nói chuyện, đi bên cạnh Filth chậm nửa bước tiến vào phòng học phía trước.
Sau khi từ chỗ Filth biết được thông tin phản hồi của Hugh, cô nàng sợ hết hồn, bởi vì ngài Kẻ Khờ từng nói đó là một nhiệm vụ đơn giản.
Cân nhắc đến từ đơn giản có lẽ chỉ là đối với ngài Kẻ Khờ mà thôi, Audrey nhân lúc một mình đi ngụy trang, thầm đọc danh xưng, nhỏ giọng cầu khấn, báo cáo hết mọi chuyện từ đầu đến đuôi.
Nhưng đến bây giờ cô vẫn chưa nhận được đáp lại.
Bước qua cửa lớn tiến vào phòng, Audrey theo bản năng nhìn quanh một vòng, phát hiện đây không phải phòng học bình thường. Bên trong bày bốn bộ xương tiêu bản và bốn chiếc quan tài thủy tinh, bên trong quan tài thủy tinh rót đầy chất lỏng chống phân hủy, bốn bộ thi thể màu da xanh trắng toàn thân trần trụi ngâm ở bên trong.
Đầu phòng học còn có một bể thủy tinh hình trụ trong suốt, bên trong rót đầy chất lỏng, một bộ thi thể nam mặc đồ cử nhân màu đen đang trôi nổi bên trong. Quần áo của bộ thi thể này dán sát vào người, cho người ta cảm giác nó rất nặng, nhưng anh ta không có mềm oặt ngã xuống, cứ đứng thẳng trôi nổi ở chính giữa. Như thể lúc còn sống bị chết chìm bên trong chứ không phải sau khi chết mới bỏ vào... Audrey lấy thái độ của Khán Giả, cho ra phán đoán sơ bộ.
Ngoài ra cô còn nhìn thấy rất nhiều người mặc áo blouse trắng, đeo khẩu trang, đội mũ phẫu thuật ngồi trên những chiếc bàn dài thưa thớt lác đác xung quanh phòng, bọn họ đều không nói một lời, giống hệt như đống thi thể và xương trắng xung quanh vậy.
Liếc mắt nhìn cảnh đêm tối tăm âm u và một góc trăng đỏ rực cuối cùng cũng chịu ló ra ở bên ngoài, Audrey lại quay đầu nhìn cảnh tượng trong phòng học, lập tức cô nàng kiềm không được rùng mình, là sợ hãi tới từ bản năng.
Nhưng cô còn cảm thấy hưng phấn và kích động nữa.
Đây mới là cuộc sống mà một người phi phàm nên có... Audrey lặng lẽ lầu bầu một câu. Cô theo Filth tìm một vị trí hẻo lánh ngồi xuống. Lại chờ đêm chốc lát, bên trong bể thủy tinh hình trụ dựng đứng ở đầu cùng, nam thi thể mặc đồ cử nhân chợt mở mắt, giọng nói xuyên qua vách ngăn thật dày truyền ra ngoài: "Bắt đầu đi."