Dịch: Đường Huyền Trang
Biên: alreii
Trong tòa kiến trúc dưới lòng đất tối tăm u ám, Klein xách đèn bão, đi một vòng quanh đại sảnh, tỉ mỉ kiểm tra xem thử có cửa vào nào khác hay không. Đương nhiên, hắn không dám đi vào hành lang dẫn đến căn phòng trong cùng, mà bầy rắn lần nữa tụ lại đã bị một cơn gió lạnh thấu xương thổi trốn hết.
Sau khi nhận được đáp án khẳng định, hắn lùi về bên cạnh cánh cửa lớn, đứng cùng với ba tên xác sống nhìn tiểu thư Sharon đặt thuốc nổ vào các vị trí khác nhau.
"Dáng vẻ rất chuyên nghiệp." Klein khẽ giọng cảm khái một câu.
Mà ba tên xác sống đó tất nhiên sẽ không trả lời hắn rồi.
Nhưng nó cũng là có lý do, hắn vẫn luôn dùng linh tính bao lấy còi đồng Azcot để bọn hắn tránh chịu phải ảnh hưởng tiêu cực. Bằng không, hắn sẽ được gặp cảnh tượng "phụ họa" cực kỳ nhiệt tình.
Vốn hắn chẳng định mang theo chiếc còi đổng cổ xưa tinh xảo này đâu, nhưng suy xét đến việc phải đề phòng ác linh âm thầm quấy phá, hắn đành phải hi sinh một ít linh tính.
"Tiểu thư vệ sĩ, không, tiểu thư Sharon nói cô ta là chuyên gia thuốc nổ, đúng là không nói khoác..."
"Cô ta vốn là làm nghề này? Hay là do danh sách nào đó trong đường tắt phi phàm khiến cô nàng am hiểu lĩnh về lĩnh vực tương tự? Dựa vào tài liệu mà mình đọc được khi còn trong tiểu đội Kẻ Gác Đêm, tương tự thì có danh sách 9 Tội Phạm, Tù Nhân, Chiến Sĩ và Thợ Săn, danh sách 8 Quan Trị An, danh sách 7 Bậc Thầy Vũ Khí và Người Nắm Giữ Tri Thức. Ha, Người Nắm Giữ Tri Thức còn có một biệt danh là Thám Tử, thuộc về giáo hội Thần Tri Thức Và Trí Tuệ... Những danh sách khác thì mình không rõ lắm..."
"Không biết tiểu thư Sharon là đường tắt nào đây, nhìn thì đều không giống những danh sách trên. Lần này cô nàng còn biểu hiện ra năng lực chỉ huy xác sống..."
Trong lúc Klein suy nghĩ miên man không giới hạn, Sharon đã bố trí xong, thuận tay đốt dây dẫn nổ.
Nè nè nè! Sao không ới một tiếng chứ! Lúc này Klein mới hoàn hồn, bị dọa giật cả mình, cuống quít rời khỏi đại sảnh, ra lai hành lang bên ngoài.
Mà ba tên xác sống đó vẫn bình tĩnh theo sát phía sau hắn.
"Nơi đây rất an toàn." Chợt Sharon hiện ra lơ lửng bên cạnh hắn.
Klein thở phào nhẹ nhõm, sau đó hỏi: "Nơi này sẽ có bụi đất bị chấn động rớt xuống chứ?"
"Có." Sharon dùng một từ đơn để cho ra câu trả lời khẳng định.
"Vây thì tốt." Trong lúc nói chuyện, Klein lại lùi thêm bước nữa.
Xì xì xì, âm thanh dây dẫn bốc cháy truyền vào trong tai hắn, khiến hắn thấy hơi bực bội.
Cái tâm trạng này không phải vì hắn sợ vụ nổ sắp tới, chỉ là vì tiếng cháy vang vọng mãi không biết lúc nào mới ngưng.
"1." Sharon chợt lên tiếng.
"Hả?" Klein không hiểu ý của đối phương lắm.
Ầm ầm!
Mặt đất rung động kịch liệt, khói bụi bỗng chốc từ phía trên rớt xuống. Tai Klein chỉ còn tiếng ong ong, tạm thời không nghe được âm thanh gì khác.