Dịch: Đường Huyền Trang
Biên: alreii
Sau bữa tối, trong phòng snooker, quán rượu Người Dũng Cảm.
Klein mặc một chiếc áo khoác đen đơn giản khá hợp với phong cách nơi đây, đội mũ lưỡi trai màu sẫm, bưng cốc bia South Wales tiện tay đóng cửa, đi về phía Kaspars đang cúi người ngắm mấy viên bi-a đối diện.
Hắn mỉm cười chào hỏi trước, Kaspars dừng động tác lại, đứng thẳng người, liếc hắn một cái: "Marik không có đây. Không có những cuộc tụ hội khác mà cậu muốn. Trừ vũ khí ra thì tôi không có gì cả."
... Lời này nghe quen quá... May mà hôm nay mình đến có mục đích hác... Klein khẽ lên tiếng: "Tôi đến để mua vũ khí."
Marik không có đây... Xem ra cứ điểm này đã bị bại lộ, bị kẻ thù để ý nên đã dời đi chỗ khác... Vậy mình không thể liên lạc được với tiểu thư vệ sĩ rồi... Với cả mình tính mượn xác sống của Marik đến đánh lừa Miller Carter... Vừa giữ bí mật vừa nghe lời lại không sợ chết, ừ, tiền đề để chúng nghe lời là dùng linh tính che lấy sự ảnh hưởng của còi đồng Azcot... Trong lúc nói chuyện thì trong đầu Klein toát ra một đống suy nghĩ.
Kaspars hơi kinh ngạc, ông ta cất cây cơ, xoa xoa chiếc mũi cà chua của mình, nghi ngờ nói: "Cậu muốn mua vũ khí gì? Đạn lúc trước xài hết rồi? Tập luyện nhiều quá nhỉ."
Không, đạn tôi dùng để luyện tập đều là đồ miễn phí từ câu lạc bộ Cragg... Klein nở nụ cười, nói: "Tôi muốn mua thuốc nổ, loại phổ biến dùng cho quặng mỏ ấy."
"Cậu muốn làm gì?" Kaspars bật thốt ra khỏi miệng, theo đó là vẻ mặt trở nên nghiêm túc, "Tôi cảnh cáo cậu, đừng có định làm mấy cái chuyện lớn chết tiệt gì đó! Tôi không cho phép khách hàng của mình khiêu khích Silveras Yard! Tất nhiên cậu có thể không mua vũ khí chỗ tôi."
Có thể làm thương nhân vũ khí chợ đen, đồng thời sống đến tận bây giờ, về một trình độ nào đó thì ông ta rất tuân thủ quy củ, ít nhất sẽ không bán linh tinh cho mấy tên điên cuồng như này... Klein theo thói quen đứng từ lập trường của Kẻ Gác Đêm cho ra đánh giá, đồng thời cười nói: "Hình như ông đang hiểu lầm gì rồi, tôi không định đi nổ cửa ngân hàng đâu, cũng không tính tạo mấy tin thời sự chấn động. Tôi chỉ tính giúp người ta dỡ bỏ kiến trúc, thuận tiện cho việc cải tạo sau này."
"Vậy sao gã ta không tìm công ty xây dựng chính quy chứ?" Kaspars vẫn không buông lỏng cảnh giác.
"Ha ha, đó là một căn phòng bí mật, ông ấy không muốn bị người khác biết." Sau đó Klein hỏi ngược lại: "Ông có biết chuyên gia thuốc nổ nào không? Tôi không am hiểu chuyện này, tôi sợ sẽ nổ sập cả tòa nhà của người ta mất."
Kaspars thấy đối phương còn suy xét đến việc giữ cho căn nhà hoàn hảo, nghi ngờ trong lòng cũng bay biến đi không ít.
Lúc ông ta đang đắn đo, trong phòng chợt vang lên một giọng nói hư ảo lay động: "Không cần."