Dịch: Đường Huyền Trang
Biên: alreii
"Ngài Kẻ Khờ tôn kính, xin ngài chuyển lời đến anh Thế Giới, tôi sẽ nhanh chóng thu thập chất lỏng và rễ cây chân thật của Thụ Nhân Mệ Vụ cho anh ta."
Sau khi nhận được câu trả lời của Mặt Trời, Klein gật đầu rất khẽ, lầu bầu trong im lặng: "Coi bộ cậu ta vẫn khá hài lòng với vũ khí này. Cho dù không được buff thêm trạng thái hoàn cảnh thì rìu Gió Lốc vẫn khá tốt."
Vừa nãy hắn đã dùng cách biến ra văn thư ghi lại đặc điểm và hạn chế của vũ khí phi phàm đó rồi chuyển cho Mặt Trời. Hắn không miêu tả trực tiếp là vì không muốn lộ vẻ lải nhải lắm chuyện, duy trì hình tượng của bản thân.
Làm xong hết mọi thứ, Klein không ở lại lâu, lập tức trở về thế giới hiện thực. Hắn thay đổi quần áo, rời khỏi phố Cây Cọ Đen.
Phố Dharavi quận Đông, trong một quán rượu chật chội nhưng náo nhiệt.
Hugh Durza che lấy mũi và miệng, chen lấn đi vào. Đối với cô thì chỗ này không chỉ tràn ngập mùi rượu và mùi mồ hôi, còn dễ đụng phải người cao lớn hơn cô rất nhiều, khiến cô không thể không đối mặt với nách của đối phương, mà mùi vị nơi đó nồng nặc đến nỗi có thể trực tiếp xông người bình thường choáng váng.
Hugh tốn rất nhiều công sức, thậm chỉ phải dùng tới năng lực của Trọng Tài thì mới chen đến chỗ quầy bar được, cô nhìn thấy người mà mình muốn tìm.
Đó là một chàng trai trẻ tầm 20 tuổi, khuôn mặt nhỏ dài như ngựa, lông mi hung ác lộn xộn, nhưng ngũ quan lại khá nhu hòa.
Anh ta há to miệng uống rượu, thỉnh thoảng lại lớn giọng cười đùa với đám khách xung quanh.
"Williams, tôi có việc tìm anh." Hugh gõ mạnh lên mặt bàn gỗ quầy bar.
Động tác thô lỗ này lập tức thu hút rất nhiều ánh mắt căm tức, nhưng chúng nó đã lặng lẽ lùi bước trong ánh nhìn nghiêm khắc của Trọng Tài.
"Oh Hugh, lâu rồi không gặp cô. Để tôi nhớ lại xem, là một tuần, không, ít nhất là ba tuần. Có muốn uống một ly không? Một nửa một nửa?" Người trẻ tuổi tên là Williams ngà ngà say nói với vẻ ngạc nhiên.
Một nửa một nửa là một loại rượu thịnh hành nhất ở quận Đông, được điều chế từ bia lúa mạch cùng với rượu nho được tăng nồng độ cồn, bởi vì tỉ lệ của hai loại đều xấp xỉ nhau, vậy nên có tên gọi là "Một nửa một nửa".
"Anh thật sự muốn tôi uống rượu hả?" Hugh nhướng lông mày.
"Không, cậu ta không muốn!" Ông chủ đang lau ly bên trong quầy bar cuống quýt trả lời thay Williams.
Ông vẫn còn nhớ rõ cô gái trẻ trước mặt sau khi uống say sẽ có lực sát thương lớn cỡ nào, cô nàng dùng nắm đấm để thuyết phục đám khách ở nơi này kiêng rượu, đồng thời ném từng tên một ra ngoài.
Williams bĩu môi, giang hai tay: "Nói đi, cô tìm tôi có chuyện gì?"
Gã là một trong những người buôn tin ở quận Đông, có quan hệ với rất nhiều hắc bang.
Hugh nhíu mày nói: "Williams, anh không thể kiêng rượu hả? Cố gắng tích góp tiền, lấy một cô gái tốt, mỗi ngày về nhà đều có nước ấm, món ăn ngon cùng với sự thăm hỏi ân cần. Anh có thể chia sẻ với cô ấy những chuyện mà anh nhìn thấy, cô ấy sẽ nói cho anh những chuyện vụn vặt xảy ra trong nhà, còn có đám con nhỏ dễ thương thơm lên má anh, chơi đùa với anh, ấm cúng như vậy không tốt hay sao?"