Dịch: Đường Huyền Trang
Biên: alreii
7h55 tối thứ 4, hẻm nhỏ phía sau quán rượu Người Dũng Cảm.
Klein dựa vào trí nhớ lượn một vòng, rốt cuộc tìm được ngôi nhà đèn đuốc tối om này.
Hôm nay hắn có ngụy trang, mặc đồ công nhân, đội mũ lưỡi trai, trên mặt dán đầy râu, để người khác không thể liên tưởng đến hắn là tên lần trước mua vật phẩm cược vận may của Rắn Đen.
Tốt nhất ngài Con Mắt Trí Tuệ với tên Thầy Thuốc cũng đừng nhận ra mình, nếu không một tên người mới nhờ vào may mắn trở thành người phi phàm, mới qua một tuần đã có thể lấy ra mấy phối phương ma dược thì sẽ khiến người ta liên tưởng đến rất nhiều, không thể không hoài nghi... Klein đút hai tay vào túi áo, sờ chiếc còi đông Azcot, mấy bài Tarot phổ thông và bùa chú đã được bổ sung lại..
Bộ đồ công nhân này hắn đã tìm thợ may sửa lại, may thêm không ít túi nhỏ, bên trong nhét đầy bình kim loại, toàn là bột phấn thảo dược, tinh hoa sương sớm vv...
Hít vào một hơi lại từ từ thở ra, Klein móc ra một chiếc mặt nạ sắt từ trong áo che đi nửa khuôn mặt, cải trang bước đầu hoàn thành.
Ngay sau đó, hắn dùng năng lực Tên Hề khống chế biểu cảm và một vài động tác nhỏ của cơ thể, thay đổi tư thế lúc đi đường, khiến thần kinh mặt đơ ra, cần phải có khác biệt rõ ràng với bản thân trước đây.
Nhưng mình cũng không rõ ngài Con Mắt Trí Tuệ dựa vào cái gì để phân biệt một người, chỉ có thể làm được đến trình độ này thôi. Haiz, nếu như mình là Người Không Mặt thì tốt rồi... Nhưng nếu vậy thì mình cũng không cần thiết tới tham gia loại tụ hội người phi phàm cấp thấp này nữa... Klein đứng bên ngoài, mất vài giây để lấy bình tĩnh, hắn đưa tay phải lên gõ cửa, 7 nặng 1 nhẹ, 6 dài 1 ngắn.
Hầu như chẳng cần phải chờ đợi, tấm ván gỗ trên cánh cửa không tiếng động bị kéo mở, một đôi mắt hiện ra phía sau, quan sát kỹ người tới.
2 3 giây sau thì cửa "kẽo kẹt" mở ra, người hầu của ngài Con Mắt Trí Tuệ đưa cho Klein một chiếc áo choàng màu đen có mũ trùm đầu.
Klein vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, nhanh chóng mặc áo choàng, kéo thấp mũ trùm, khiến cho bóng mờ che đi gương mặt.
Trên đường đến phòng sinh hoạt chung, hắn cố gắng dùng biên độ bước chân không quen thuộc, đồng thời cố gắng xóa bỏ cảm giác mất tự nhiên.
Trong căn phòng tối tăm chỉ có ánh sáng chập chờn lay động từ một ngọn nến, thành viên cuộc tụ hội đã đến kha khá người. Klein không lựa chọn vị trí trong góc như lần trước, lần này hắn thoải mái ngồi trên một chiếc ghế gần trung tâm luôn.
Tóm lại, tất cả biểu hiện bên ngoài của hắn đều khác hoàn toàn so với lần trước!
Đây chính là năng lực có thể phản chiếu ra chính mình trong đầu đồng thời khống chế sơ bộ mà Tên Hề am hiểu nhất.
Bầu không khí trong phòng sinh hoạt chung yên tĩnh lặng lẽ như thể bị ngưng đọng, thời gian trôi qua từng phút từng giây, cuối cùng quý ngài Con Mắt Trí Tuệ nhìn đồng hồ treo tường, lên tiếng: "Đã đến giờ rồi, chúng ta bắt đầu thôi, không cần chờ những người đến trễ."