Dịch: Đường Huyền Trang
Biên: alreii
Số 19 đường Hi Vọng, quận Jowood.
Nơi đây gần con sông Tasok chảy qua Backlund, người đi đường có thể thông qua khe hở giữa các ngôi nhà nhìn thấy được mặt nước vẩn đục nhưng lại cực kỳ rộng lớn.
Mike Joseph - phóng viên báo Daily Observer xuống xe ngựa, chỉ vào tòa nhà ba tầng xanh xám phía trước, nói với Klein mặc lễ phục, đội chiếc mũ phớt và đeo mắt kính gọng vàng bên cạnh: "Đó chính là Golden Rose, kỹ viện hợp pháp tốt nhất quận Jowood và quận Bridge Backlund. Mỗi ngày mở cửa từ 3h chiều đến tận 2h sáng."
Kỹ viện hợp pháp tốt nhất quận Jowood và quận Bridge Backlund? Nói cách khác, hai quận này còn có kỹ viện tốt hơn nhưng lại không hợp pháp? Klein im lặng lẩm bẩm một câu, nhìn về phía cửa tòa nhà có khảm một đóa hoa hồng màu vàng, nhưng lại không hề treo tấm bảng hiệu nào.
"Loại này không được coi là gái đứng đường hả?" Hắn thuận miệng hỏi lại một câu.
"Tất nhiên, đẳng cấp cao hơn mà." Mike quen thuộc dẫn Klein đến phía trước tòa nhà, đẩy cửa tiến vào.
Vừa mới bước vào thì Klein đã ngửi thấy được mùi nước hoa lẫn lộn nhức mũi, nghe thấy những âm điệu thoải mái nhưng đầy mập mờ.
Hắn theo bản năng nhìn xung quanh một vòng, phát hiện hai bên cửa vào và trong các góc đại sảnh đều có đám tay chân mặc áo khoác đen, đội mũ phớt. Là một nơi kinh doanh hợp pháp, tất nhiên những người này ở đây để đối phó với những con ma men và đám lỗ mãng.
Xung quanh đại sảnh vàng rực bày đủ loại ghế sopha và ghế dựa, thậm chí còn có cả một cây đàn piano, chính giữa sảnh để dành ra làm sân khiêu vũ.
Lúc này, những cô gái với mái tóc vàng kim, vàng nhạt, màu nâu hoặc màu đen, mặc những chiếc xinh đẹp với kiểu dáng hoặc đơn giản hoặc phức tạp ngồi ở những nơi khác nhau. Trong số đó có người mang cảm giác thành thục thùy mị, có người thì ngượng ngùng non nớt, có người mang cảm giác thanh xuân động lòng người, còn có cả những người khuôn mặt xinh đẹp mê người.
Những cô gái này hoặc chống cầm thưởng thức giai điệu, hoặc cười đùa nói chuyện với nhau, hoặc yên tĩnh đọc báo, hoặc làm bạn nhảy của các quý ông.
Bởi vì mới 3h30 chiều nên khách hàng không nhiều, chỉ có lác đác vài người, nhìn qua thì nơi này giống với vũ hội chính quy hơn là cảnh tượng bên trong của một kỹ viện.
"Nếu tới sau 8h tối, anh có thể xem một vài màn biểu diễn thú vị. Ha ha, nếu nhìn trúng cô gái nào, có thể mời cô ta khiêu vũ, trong giai điệu tuyệt vời hỏi giá tiền của cô ta. Nếu cả hai đều đồng ý thì hai người có thể đến một căn phòng nào đó ở tầng hai hoặc tầng ba, trải qua một khoảng thời gian tuyệt vời. Miễn là chịu bỏ tiền thì anh có thể ngủ ở đây cả đêm." Mike ngó nghiêng hai bên, chợt chẳng còn vẻ thân sĩ trầm ổn trước đó nữa, lộ ra vẻ lỗ mãng.
Mike cười đi vào đại sảnh, đến gần một cô bé ngây ngô tuổi không lớn, chỉ tầm 15 16.
Đây, đây là bản tính hay là diễn xuất chuyên nghiệp? Klein trố mắt đứng nhìn, vô thức đi theo sau Mike Joseph.
Lúc này, Mike đè thấp giọng giải thích một câu: "Nạn nhân Sybel chỉ có 16 tuổi. Về mặt lý thuyết, những người có cùng độ tuổi với cô bé rất có thể là bạn và sẽ biết được khá nhiều."