Dịch: Đường Huyền Trang
Biên: alreii
Sau khi ngồi tàu hơi nước đến bờ nam sông Tasok, Klein lại thuê xe ngựa đến đến nghĩa trang Alston ở ngoại ô quận Nam, nơi đó thuộc sự quản lý của giáo hội Thần Hơi Nước Và Máy Móc.
Chạng vạng mờ tối, cây cối xung quanh nghĩa trang che hết ánh sáng, chúng như những con quái vật ẩn núp trong bóng tối đang nhe răng múa vuốt.
Người đánh xe nhận 4 saule của Klein xong, gã nhìn nghĩa trang, lí nhí hỏi: "Có cần ở đây chờ anh không?"
"Không, không cần đâu, tối tới để thăm một người bạn." Klein tùy tiện biện ra một lý do, lập tức phát hiện sắc mặt người đánh xe chợt biến đổi.
Đây là nghĩa trang... Tới thăm một người bạn... Trời thì tối... Người đánh xe nghe được nhịp tim đang đập thình thịch của mình.
Lúc này Klein mới nhận ra được bất thường, mỉm cười bổ sung: "Anh ấy là người trông mộ ở đây."
Người đánh xe lập tức thở phào, nhưng cũng không dám ở lại lâu, vội đánh xe ngựa nhanh chóng rời đi.
Klein lượn một vòng lớn bên ngoài nghĩa trang, thẳng đến khi bóng đêm hoàn toàn buông xuống.
Sau khi trời tối, lượng khí thải giảm đi rất nhiều, cộng thêm gió lạnh buốt thấu xương nên sương mù trên không trung đã giảm đi không ít. Dù vẫn không nhìn thấy được các vì sao, nhưng mặt trăng đỏ rực lại đang lấp ló hiện ra, chiếu rọi ánh sáng như được bao phủ một lớp lụa mỏng lên trên mặt đất.
Klein điểm 4 cái trước ngực theo chiều kim đồng hồ, vẽ ra một mặt trăng đỏ rực. Sau đó hắn đeo găng tay, mượn lực nhảy một cái vượt qua hàng rào, đi vào trong nghĩa trang.
Hắn đề phòng nhìn quanh một vòng, tùy ý tìm một nơi hẻo lánh, lấy còi đồng Azcot ra cầm trên tay.
Trước mặt hắn không xa là một tấm mộ bia, ảnh chụp phía trên khá bẩn, bên dưới ánh trăng chiếu rọi chữ khắc bên trên cực kỳ mơ hồ. Klein cẩn thận đọc vài giây mới biết rõ trên đấy viết gì.
"Người bạn nào đi ngang qua, xin hãy kéo tôi dậy, cám ơn!"
Một thân sĩ rất hài hước... Chính là anh! Klein dừng bước, dựa lưng lên một thân cây che mưa chắn ánh sáng mặt trời cho một ngôi mộ gần đó, kiên nhẫn chờ đợi trong màn đêm âm u rét lạnh.
Hắn tung còi đồng Azcot lên rồi lại bắt lấy, lặp đi lặp lại để giết thời gian, thẳng đến 20 phút sau.
Không có dấu hiệu thi biến... Klein khép đồng hồ quả quýt cái cạch, nhìn kỹ bốn phía, xác nhận kết quả.
"Hai ngày sau quay lại nơi này xem thử có biến hóa gì không, nếu xác nhận không có, vậy chứng tỏ còi đồng của thầy Azcot không thể ảnh hưởng đến những xác chết đã tiếp nhận nghi lễ an hồn của các mục sư và cha sứ." Klein nói thầm một câu, cất chiếc còi đồng xa xưa tinh xảo vào lại trong túi áo.
Ở vương quốc Ruen, thường thì chôn cất chia thành ba loại: Loại thứ nhất có quan tài có thi thể, phù hợp với tầng lớp trung thượng lưu có cuộc sống sung túc; Loại thứ hai là không có xác, trực tiếp hoả táng rồi bỏ vào hủ tro cốt chôn cất, đây là lựa chọn của tầng lớp trung lưu hoặc là các công nhân kỹ thuật có thể trả được tiền hỏa táng, họ cảm thấy mua quan tài quá lãng phí. Nhưng đôi khi là ảnh hưởng bởi tôn giáo và phía chính phủ, ví dụ như tín đồ của Mặt Trời Vĩnh Hằng, đa số đều hoả táng, hoặc ví dụ như dân nghèo được chính phủ trợ giúp, toàn bộ chi phí hoả táng đều chỉ thu rất thấp; Loại thứ ba là nhóm dân nghèo, không mua nổi quan tài, nhưng lại không muốn hỏa táng, bèn tùy tiện tìm cái gì bọc lại rồi chôn cất.