Dịch: Đường Huyền Trang
Biên: alreii
Trong đại sảnh âm hàn lạnh giá, Klein chợt rùng mình. Hắn thu hồi ánh mắt, nói với tiểu thư vệ sĩ: "Quay về thôi."
Nhìn biểu hiện vừa rồi của còi đồng Azcot, hẳn là bên trong căn phòng trong cùng đó thực sự có ác linh khủng bố rồi. Mức độ nguy hiểm có khả năng còn cao hơn cả Bậc Thầy Điều Khiển Rối - Rosago với Trung Tướng Gió Lốc - Zilingus... Nó đã quanh quẩn một chỗ hơn trăm năm ngàn năm, chắc đã bằng với kẻ mạnh ở danh sách cao. Nếu không phải lực lượng của nó khó có thể thoát ra khỏi phòng, chắc bây giờ mình đã là người chết... Dù tiểu thư vệ sĩ rất xuất sắc trong danh sách 5, nhưng mình cộng thêm cô nàng vẫn chẳng có hy vọng thắng được... Làm người phải tự biết mình, không thể bị "kho báu" nghi là đặc tính còn sót lại của người phi phàm hoặc vật phẩm thần kỳ cám dỗ được.... Tham lam thường dẫn đến cái chết... Klein lặng lẽ tìm lý do thuyết phục bản thân.
Tiểu thư vệ sĩ nghiêng đầu nhìn hắn, ánh mắt chẳng hề có cảm xúc gì hỏi hắn: "Sau đó thì sao?"
Sau đó? Klein yên lặng, cắn răng, đắn đo nói:
"Bảo Miller Carter báo cảnh sát. Ai biết ác linh đó lúc nào có thể thoát ra được, nhanh chóng giải quyết nó được thì nên giải quyết. Không, không được, ông Carter không biết nhiều lắm, nếu cứ báo cảnh sát theo cách thường, bên cảnh sát sẽ không xem trọng, nhóm người đầu tiên đến thăm dò kiểm tra sẽ thương vọng nặng nề, thậm chí có khả năng gián tiếp trợ giúp ác linh thoát khỏi trói buộc. Còn nữa, nhìn thấy mấy pho tượng đó, tên thám tử như tôi chắc sẽ bị diệt khẩu mất... À... Cô có nhìn thấy đống xương trắng cùng với ánh sáng linh tính trong phòng không?"
Tiểu thư vệ sĩ lại đưa mắt nhìn về phía hành lang u ám đằng sau cánh cửa đá nửa mở, gật đầu với biên độ rất nhỏ.
Suy nghĩ của Klein thay đổi nhanh chóng, nói: "Tôi đoán đó đều là thi thể của những người thăm dò trước, bọn họ bị ác linh giết chết bên trong căn phòng kia. Người phi phàm trong số họ lưu lại vật phẩm thần kỳ, việc này có thể liên quan tới gia tộc Tử tước sống ở tòa nhà bên trên. Tôi định hỏi dòng họ của gia tộc này, đến thư viện tìm kiếm tư liệu, tìm hỏi con cháu của bọn họ, xem có thể tìm được manh mối hữu dụng nào hay không."
"Đợi xác định rõ được tình hình sơ bộ xong, tôi sẽ coi mức độ nghiêm trọng để cho ra lựa chọn. Có thể là dùng thuốc nổ, hủy cửa không cho người khác vào nữa. Hoặc là quăng thư nặc danh cho cục cảnh sát, miêu tả cặn kẽ sự tồn tại của ác linh. Có điều, muốn làm vậy thì tôi cần phải nghĩ cách để lẩn tránh mạo hiểm trước. Việc này không quá cấp bách, có thể chậm rãi nghĩ."
Tiểu thư vệ sĩ im lặng nghe xong, mắt nhìn về phía trước, nói với giọng phẳng lặng: "Anh không cân nhấc đến việc tập hợp nhân thủ đi tịnh hóa ác linh đó sao? Cho dù không có vật phẩm thần kỳ, nhưng chỉ phần còn sót lại sau khi ác linh tiêu tán thôi cũng đã đủ quý giá."
Lần đầu tiên tôi thấy cô nói nhiều vậy đấy... Có lẽ... Klein trả lời không chút do dự: "Nguy hiểm quá cao, tôi cho rằng mạng sống và sức khỏe của bản thân quan trọng hơn."