Dịch: Tần Lãng
Biên: Đường Huyền Trang
Con đường láng bằng xi-măng vì mưa cơn mưa quá dài nên rất lầy lội bẩn thỉu, đèn khí than hai bên đường cao bằng một người đàn ông trưởng thành vì lồng thủy tinh đã ướt nên tỏa ra thứ ánh sáng mù mờ.
Một chiếc xe ngựa công cộng chạy trong bóng đêm, người đi đường xung quanh người đội mũ người thì che dù. Klein nhàn nhã tựa nghiêng vào vách xe thưởng thức cảnh đêm đường phố Backlund.
Đúng lúc này hắn chợt cảm thấy nhiệt độ trong xe giảm xuống một ít, gió lạnh thổi vào quanh quẩn.
Klein ngoảnh đầu lại nhìn tiểu thư bảo tiêu mặc chiếc váy cung đình kiểu dáng Gothic màu đen không biết đã xuất hiện ngồi đó từ khi nào.
Cô ta nói bằng giọng nói chập chờn hư ảo:
""Con Mắt Trí Tuệ đó có thể phát hiện sự có mặt của tôi.""
Biết ngay mà... Klein không có gì ngoài ý muốn gật đầu:
"Gã đó có mấy cái vật phẩm thần bí, thế nên chắc nhờ vào mấy cái này mới phát hiện ra đấy. Thậm chí tôi còn nghi rằng sau lưng gã phải có cả một tổ chức."
Nếu không chỉ dựa vào mỗi năng lực của "Con Mắt Trí Tuệ" thì cho dù phải hao hết thời gian ba mươi năm, cũng không có khả năng thu thập được mấy vật phẩm thần bí có năng lực mạnh mẽ. Trước kia ""Trung tướng Gió Lốc"" Zilingus với tư cách là một trong bảy Đại tướng quân hải tặc khét tiếng cũng chỉ có vẻn vẹn một cái ""Đói Khát Ngọ Nguậy"". Dĩ nhiên, có khi người sau tầm mắt cao, ngứa mắt mấy vật phẩm thần bí khác. Dù sao thì ""Đói Khát Ngọ Nguậy"" có thể làm được tất cả mà không hề có nhược điểm.
Ờ, chính bản thân ""Con Mắt Trí Tuệ" cũng rất giàu có là giải thích hợp lý nhất, tổ chức có nhiều buổi tụ họp như vậy, tìm thấy một hai vật phẩm thần bí phù hợp không để ý giá cả mà mua về, ba mươi năm qua đi có mấy vật sưu tầm cũng không lạ gì...Ầy, đây là kiểu trong nhà có mỏ quặng hoặc trong nhà mở ngân hàng này... Klein thầm rủa một câu.
Hắn không nói cụ thể bản thân suy đoán ""Con Mắt Trí Tuệ"" là người giáo hội thần Hơi Nước và Máy Móc hoặc giáo hội thần Tri Thức và Trí Tuệ, sợ ở trước mặt tiểu thư bảo tiêu bại lộ hắn không phải vừa mới trở thành người phi phàm.
Tiểu thư bảo tiêu tóc vàng kim gật khẽ, giống như đồng ý suy đoán của Klein. Chợt cô nàng nhíu mày, nhìn về cửa sổ xe phía trước nói:
"Mùi máu tươi nồng nặc.""
Mùi máu tươi nồng nặc?... Klein nghi ngờ rồi quay đầu lại nhìn ra ngoài phía cửa sổ.
Trong cơn mưa thưa thớt, nơi đó có một cái hẻm nhỏ tĩnh lặng. Gần nơi đầu hẻm có một cô gái mặc váy dài rất xinh đẹp nằm đó.
Lúc này, có người đi ngang qua đấy liếc mắt nhìn qua, đột ngột thét lên một tiếng.
Trong tiếng thét chói tai, ngựa bị hoảng sợ, người đánh xe vội vàng nắm chặt dây cương, cùng với đó tốc độ xe ngựa chậm lại.
Nhờ ánh sáng đèn khí than, Klein nhìn thấy sắc mặt cô gái ngã dưới đất nơi con hẻm màu xanh trắng, phần bụng có một cái lỗ lớn, nội tạng bên trong như là bị người ta lấy hết.
Xung quanh mặt đất máu của cô gái ấy đang chảy chầm chậm, đỏ thẫm mà đằng đặc.