Dịch: alreii
Trước khi ra ngoài, Klein còn tiện tay tung đồng xu, xem thử hôm nay đến quán rượu Người Dũng Cảm có bất lợi gì hay không.
Sau khi nhận được đáp án phủ định, hắn nhìn quanh một vòng, nói khẽ với không khí: "Hôm nay có ai giám sát tôi không?"
Trầm mặc mấy giây, giọng nói hư ảo lững lờ của tiểu thư vệ sĩ chợt từ sau lưng hắn truyền tới: "Không."
Klein quay đầu nhìn lại theo bản năng, vẫn chẳng thấy bóng dáng tiểu thư vệ sĩ đâu.
Sự chú ý của hắn nhanh chóng chuyển dời về lại trên đáp án, nhịn không được thầm thở dài: Khu 9 quân tình rõ ràng chẳng thèm thả mình vào trong danh sách kẻ tình nghi! Sau khi xác nhận Rosago chưa từng tìm đến mình, bèn triệt để vứt mình qua một bên luôn. Mình nên cảm thấy vinh hạnh, hay là nên cảm thấy sỉ nhục đây?
Có lẽ một tên thám tử bận đi bắt gian, không thể nào liên quan đến việc ám sát đại sứ của một nước, rồi còn diệt được một kẻ mạnh ở danh sách 5 được...
Hơn nữa Khu 9 quân tình còn hoặc nhiều hoặc ít từng giám sát mình, sự hoảng loạn, sự vô lực của mình, mình cố gắng giãy giụa tự cứu lấy bản thân đều bị bọn họ thấy hết. Rõ ràng mình không thể nào tạo thành tổn thương thực chất cho ngài đại sứ được...
Trong lúc đang suy nghĩ, Klein lấy mũ phớt tơ tằm đội lên, cầm lấy gậy batoong nạm bạc, đi ra khỏi căn nhà số 5 phố Minks. Tốn 5 saule ngồi xe ngựa đến quán rượu Người Dũng Cảm phố Cửa Sắt quận Bridge Backlun.
Hắn quen thuộc tiến vào trong, băng qua các vị khách đang vây quanh bên sân đấu quyền anh la hét cổ vũ, đi đến trước quầy bar, gõ bàn: "Một ly bia South Wales."
Bartender ngẩng đầu liếc mắt nhìn hắn, lẩm bẩm: "Kaspars đang ở phòng bài số 3."
Klein để lộ nụ cười, móc đồng xu 5 penny đẩy tới trước mặt đối phương. Tiếp đó, hắn bưng ly lên uống một ngụm bia South Wales đầy bọt khí li ti, vòng qua hai sân đấu đông đúc nhất náo nhiệt nhất và cũng nhiều mùi mồ hôi nhất, tới gõ cửa phòng bài số 3.
Kaspars đang cùng một đám người chơi Texas Hold"em No Limit, tiền giấy trước mặt đang chất rất cao, đống đồng xu chất chồng khiến người hoa mắt.
Chú ý đến ánh mắt của Klein, vị thương nhân vũ khí chợ đen có vết sẹo to trên mặt hếch hếch chiếc mũi lớn đỏ lừ, thuận miệng nói:
"Tôi không thích thẻ đánh bạc, nó khiến tôi cảm thấy không chân thật, chỉ có cảm giác khi sờ tiền giấy và trọng lượng của tiền xu mới khiến người trầm mê, sướng như khi chơi phụ nữ vậy!"
Lầm bầm xong câu đó, Kaspars khẽ nhíu mày: "Cậu lại tới đây làm gì?"
Klein không trả lời ngay, hắn nhếch miệng tỏ ý ra ngoài rồi nói.
"Đáng chết! Ván này thua sạch cho bọn mày rồi! Shit, tao không theo nữa!" Kaspars vứt hai lá bài trước mặt ra giữa, tiếp đó ông ta khập khiễng đi về phía cửa, nói với Klein: "Tốt nhất cậu nên có đầy đủ lý do!"
Ra khỏi phòng bài, tới góc nào đó, Klein đè thấp giọng nói: "Tôi muốn biết cuộc tụ hội tới đây tổ chức lúc nào, giống như lần trước ấy."