Dịch: duynguyen1944
“Quả thực rất có phong cách!” Klein thầm nghĩ khi nghe nữ vệ sĩ trả lời, khóe miệng nhếch lên, nở nụ cười.
Klein tiện tay cầm lên tờ báo, giả vờ ngồi xem và nghĩ: Nữ vệ sĩ này có thể cầm chân Rosago “Bí ngẫu đại sư”, thậm chí còn giằng co một lúc, quá nửa nàng cũng là cao thủ danh sách năm, chỉ không biết là danh sách nào và ma dược đối ứng là loại gì, trạng thái lại tương đối kì lạ á. Nếu không có cô nàng thì cơ hội sử dụng lá bùa “Tiếng nói ô uế” cũng không có… Klein tiện tay cầm lên tờ báo bên cạnh, giả bộ lật xem, nhưng thực ra là đang suy nghĩ
Dòng suy nghĩ của Klein nhanh chóng chuyển về hiện tại, hắn nghĩ xem còn có sơ hở gì không. Ví dụ như Rosago để lại đặc tính phi phàm bị ô nhiễm có mãnh liệt linh tính sáng rọi, dựa vào hộp thuốc lá bằng sắt cách trở, rất có thể bị người khác dùng linh thị nhìn trộm phát hiện ra.
Klein yên lặng mở ra linh thị, nhìn vào hộp thuốc lá bằng sắt trong túi áo, chỉ thấy bên trong loáng thoáng có gì đó phát ra, nhưng tương đối mỏng manh và bị lẫn lộn với khí tràng của hắn, khó mà phát hiện được.
“Ít nhất phải là cường giả danh sách cao mới có thể cách hai tầng quấy nhiễu phát hiện ra… Khó trách bột thảo dược cùng tinh dầu đều phải đựng trong bình kim loại chứ không phải bình gỗ do chúng có khả năng ẩn chứa linh tính, mà linh thị trình độ tương đối cao là có thể nhìn xuyên qua tấm gỗ trông thấy linh tính màu sắc…”. Klein bỗng nhiên sáng tỏ một chút kiến thức về lĩnh vực thần bí.
Trước kia Klein làm việc theo nguyên tắc, không rõ cơ chế tại sao lại vậy, hiện giờ thì đã ngộ ra một chút. Xác nhận suy đoán của mình không sai, hắn buông tờ báo đi xuống lầu hai.
Klein định đi tắm nhằm thả lỏng bản thân một chút nhưng nhớ ra trong nhà vẫn còn nữ vệ sĩ đang trốn ở góc nào đó không rõ nên thấy không được tự nhiên đành phải đi đánh răng rửa mặt, sau đó dùng nước nóng ngâm chân. Sau đó hắn đi vào phòng ngủ, cởi áo khoác ra, giẫu kỹ vật phẩm.
Klein gục trên giường, bởi vì quá mệt mỏi mà còn phải chống đỡ một lúc lâu, tinh thần cũng có chút căng cứng, nên chẳng thể nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Đầu giường ánh trăng đỏ tươi rọi xuống, Klein dùng phương thức minh tưởng cấp độ sâu ngủ say một cách vô định, nhưng do không có mục đích triển khai suy nghĩ nên giống như cưỡi ngự không cầm cương vậy.
Nghĩ tới nghĩ lui, bởi vì ở thành phố Tingen tao ngộ quá nhiều trùng hợp, hơn nữa sau đó hắn hiểu rõ chuyện này có rất sâu quan hệ cùng vật phong ấn “0-008”, nên Klein nhanh chóng chú ý tới một vấn đề: