Dịch: alreii
Ngón tay Klein vừa chạm vào con mắt đen tuyền nọ, bên tai lập tức xuất hiện huyễn thính, đầu óc đau đớn âm ỉ. Cùng lúc đó trong tầm nhìn của hắn có thêm những vật kỳ lạ.
Đó là những sợi dây hư ảo màu đen chằng chịt, từ trong các bộ phận xác thịt trên người tiểu thư vệ sĩ và của hắn lan tràn ra, xuyên qua hư không kéo dài về nơi xa vô tận.
Đây là một cảnh tượng kinh dị có thể khiến người bị chứng sợ hãi đông đúc ngất xỉu.
Klein chợt nhe răng, không thể chịu đựng được cảm giác bị ăn mòn bị ô uế được nữa, thả con mắt đen tuyền nọ vào trong hộp thuốc lá bằng sắt.
Thẳng đến lúc này thì Klein mới dư sức để suy đoán: Đó là bản chất năng lực phi phàm của Bậc Thầy Điều Khiển Rối?
Những sợi dây đó có thể khống chế thân thể người hoặc linh thể?
Đáng tiếc đã bị ô uế mất rồi, tác dụng phụ quá lớn, không thể làm vật phẩm thần kỳ được...
Tạm thời hắn không cân nhắc đến việc lên màn sương mù xám tịnh hóa thử đâu, nó giống như là lần thứ hai trêu chọc Chúa Sáng Thế Chân Thật, rất có khả năng bị Thần đã chuẩn bị trước tìm ra được... Đến lúc đó, đoán là dù có sống lại cũng không được nữa... nên học và nắm giữ các tri thức liên quan đến phương diện này trước đã rồi quyết định sau...
Phù, hắn thở ra một hơi, sau khi tiểu thư vệ sĩ chọn người giấy thô sơ và vật liệu xong, hắn lại cúi người nhặt 13 bảng 5 saule 8 penny tiền mặt lên. Sau đó hắn nhìn thi thể không đầu của Rosago và vết máu bẩn đầy trên đất, đau đầu nói: "Chúng ta thu dọn hiện trường đi."
Tiểu thư vệ sĩ tóc vàng sắc mặt tái nhợt bay lơ lửng bên cạnh, nói với giọng bình thản: "Để tôi."
Để cô? Klein nửa là ngạc nhiên nửa là nghi ngờ dừng động tác, nghiêng đầu nhìn cô nàng.
Tiểu thư vệ sĩ nửa lơ lửng nửa đi đến bên cạnh Rosago, ngồi xổm xuống, nằm sấp lên người thi thể.
Cô nàng chậm rãi tiến vào, hợp hai làm một với thi thể nọ!
Ngón tay của thi thể Rosago giật giật, máu, não và các mảnh thịt vụn xung quanh đảo nghịch, lần nữa hội tụ thành một cái đầu trên cổ.
Nhưng cái đầu này hiện đầy khe nứt giăng đầy khắp nơi, giống như một món đồ chơi buồn nôn được ghép từ những mảnh nhỏ.
Nó giống như thủy tinh bị nứt nhưng vẫn chưa vỡ vụn, bên trong vẫn có máu và não đang chảy, còn có cả ánh sáng phản xạ từ đạn của súng lục.
Klein nhịn không được phải lùi về sau một bước, thấy nó có thể trở thành hình ảnh kinh dị xếp vào top đầu của tất cả chuyện ma.
Thi thể Rosago bò dậy, cầm lấy chiếc mũ mềm của cảnh sát, che lấy khuôn mặt. Mà hiện trường giết người xung quanh đã trở nên sạch sẽ, không còn dấu vết gì nữa.
Chuyên nghiệp vô cùng! Klein thầm khen ngợi một câu.
Hắn nhìn tiểu thư vệ sĩ khống chế thi thể, dùng mũ cảnh sát che mặt, bước chân vững vàng đi về phía cửa, hắn vô ý thức dặn dò một câu: "Không được ngồi xe ngựa, không được đi vào chỗ có đèn sáng."