Dịch: alreii
Biên: Cún
Bóng người trong gương rõ ràng, nhưng đã không còn nhìn thấy cô gái mặc váy cung đình vừa nãy đâu nữa, như thể cô gái chưa từng xuất hiện bao giờ.
Klein lặng yên mở linh thị, nhưng lại không tìm thấy được gì cả.
Đừng nói mình mời một nữ quỷ tới làm vệ sĩ nhé? Cô ta còn quỷ dị hơn cả nữ quỷ... Chí ít mở linh thị còn thấy được quỷ hồn... Klein trầm tư suy nghĩ sờ chiếc còi đồng trong túi áo, cảm giác lạnh lẽo vẫn như cũ, không có biến hóa gì quá lớn.
Không bị ảnh hưởng bởi còi đồng... có vẻ không phải tử linh... Nhưng mà cũng không chắc lắm, hồi đó còi đồng hạ táng theo mình mà một đám người chết xung quanh lại không xuất hiện dị thường gì? Rốt cuộc thì lúc nào nó mới có tác dụng, lúc nào thì không nhỉ... Chờ giải quyết xong chuyện đại sứ, nếu mình vẫn còn sống, thì phải đến nghĩa trang thử nghiệm xem sao. Mình phải tranh thủ tìm hiểu được phạm vi và hạn chế của nó, không thể cứ mang theo một quả bom hẹn giờ mãi được... Klein rửa mặt xong, quay người rời khỏi phòng tắm.
Hắn vừa mới tới phòng khách cầm báo lên, chuẩn bị đến phòng sinh hoạt hoặc phòng ngủ đọc, chợt nghe tiếng chuông cửa bị kéo vang.
Trong tiếng đing đang, tinh thần Klein bỗng căng chặt. Hắn bèn đề phòng mặc áo khoác có đủ các loại vật liệu, đi về phía cửa.
Hắn nhớ rõ mấy ngày gần đây sẽ có nguy hiểm!
Klein đứng sau cửa chờ một lúc, trong đầu hiển hiện ra cảnh tượng bên ngoài.
Vầng trăng đỏ như ẩn như hiện trên bầu trời, đèn khí ga tao nhã hai bên đường chiếu sáng con đường ẩm ướt, một cậu trai mặc áo khoác cũ đứng đó, trong đôi mắt đỏ tươi thâm trầm có chút mê mang.
Ian Wright? Sao cậu ta lại xuất hiện? Đây không phải cảnh tượng mình thấy trong lúc xem bói trong mơ sao? Đây là điềm báo nguy hiểm đột kích? Klein kéo cửa, cảnh giác lùi về phía sau hai bước.
"Thám tử Moriarty." Ian cởi chiếc mũ tròn màu nâu xuống, cúi người nói: "Tôi đến để xin lỗi anh, rất xin lỗi đã để anh bị cuốn vào trong chuyện nguy hiểm này."
Klein nhíu mày nói: "Chuyện câu phải làm là đến cục cảnh sát."
Ian nhìn xung quanh, khẽ cúi đầu nói: "Tôi mới ra từ Khu 9 quân tình."
Hả? Đây là tên gọi của bộ phận đặc thù phía quân đội? Klein nhường đường, chỉ phòng khách nói: "Có lẽ chúng ta nên nói chuyện."
Ít nhất thì tôi phải biết nguyên nhân nhân tại sao mình lại rơi vào cảnh bị động này chứ... Hắn thầm cảm thán một câu trong lòng.
Ian không hề khách sáo, theo Klein tiến vào phòng khách, ngồi vào vị trí lần trước.
Cậu ta đang định mở miệng, Klein chợt nói: "Nếu chuyện cậu muốn nói lại khiến tôi rơi vào nguy hiểm lớn hơn, vậy thì không cần phải nói đâu."
"Không đâu, tất cả đều đã kết thúc rồi." Ian có sự chín chắn không hợp với độ tuổi của mình.
Klein thở phào nhẹ nhõm, nghi ngờ hỏi: "Vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Lơi của hắn vừa dứt, chợt trên mặt cửa sổ thủy tinh đối diện phòng khách xuất hiện một bóng người: Váy dài cung đình màu đen, mái tóc dài vàng nhạt được buộc lên, đôi mắt xanh thẳm, dung mạo tinh xảo, sắc mặt tái nhợt. Chính là cô gái từng chào hỏi Klein qua tấm gương trong phòng tắm.
Cô gái này như tìm thấy một chiếc ghế tựa lưng cao hư ảo ngồi xuống, bàn tay trái ôm lấy khuỷu tay phải, tay phải chống má, bày vẻ lắng nghe mà mặt chẳng có tí cảm xúc gì.
... Klein nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.
Lúc này, Ian trầm mặc mấy giây, đè thấp giọng nói: "Thực ra, thám tử Zarel là gián điệp của đế quốc Fusak. Ông ta nuôi mấy đứa trẻ lang thang, dạy bảo chúng nó kỹ xảo thu thập tình báo, trong đó bao gồm cả tôi."
Thì ra là vậy... mình bị cuốn vào một vụ án lớn liên quan đến gián điệp... Klein rùng mình.