Dịch: alreii
Sáng sớm thứ ba, Klein ngủ đến lúc tự nhiên tỉnh. Hắn tự chuẩn bị cho mình hai miếng bánh mì nướng, một miếng bơ, một phần thịt xông khói và một tách cà phê, nhàn nhã vừa đọc báo vừa dùng bữa sáng.
Có được bùa chú Tiếng Nói Ô Uế đáng sợ này, hắn đã yên tâm hơn rất nhiều, chẳng còn căng thẳng như trước đây nữa.
Loạt xoạt, Klein xem xong "Bưu báo Backlund", cầm lấy "Báo Torquack", nhìn thấy một tiêu đề ở trang thứ 2:
"Hai giờ sáng hôm nay, xảy ra một cuộc nổ súng dữ dội ở ngõ Gạch Đỏ quận Đông. Ban ngành cảnh sát nói rằng, đây có thể là cuộc xung đột của hai nhóm xã hội đen, một trong số đó là đảng Zhemage tiếng xấu vang xa."
Đảng Zhemage... Ngõ Gạch Đỏ quận Đông... Klein bỗng lóe ra một ý nghĩ, hắn rời khỏi bàn ăn, tìm lấy bản đồ Backlund.
Hắn chỉ mới nhìn lướt qua thì đã phát hiện ngõ Gạch Đỏ cách phố White Rum không hề xa, mà Ian Wright từng xuất hiện ở cục điện báo phố White Rum.
Ngõ Gạch Đỏ là chỗ ẩn nấp của Ian Wright? Xảy ra xung đột dữ dội giữa bộ phận đặc biệt của quân đội và nhân viên tình báo của Entis? Không biết kết quả thế nào... Klein xiên thịt xông khói lên, nhét vào trong miệng, chậm rãi nhai nuốt.
Sáng sớm hôm qua hắn mới "Báo" cho song phương biết tình báo xem bói được, tối hôm qua bọn họ đã khóa được vị trí của Ian, hiệu suất khá cao đấy.
Klein uống một ngụm cà phê, đặt tờ báo xuống, rơi vào trầm tư.
Bỗng nhiên hắn nghe được tiếng chuông cửa vang lên, không ngừng quanh quẩn.
"Ai?" Klein dùng khăn ăn lau miệng, nghi ngờ bước đến cửa.
Chẳng lẽ là ủy thác mới? Mấy ngày nay mình phải bôn ba bên ngoài vì chuyện của đại sứ Entis, không biết bỏ lỡ bao nhiêu ủy thác, mất bao nhiêu khách hàng tiềm năng rồi... Đúng là lãng phí tiền quảng cáo của mình mà... Cứ tiếp tục như vậy, tình hình tài chính của mình phải giật gấu vá vai mất... Klein nghĩ rất nhiều, vươn tay mở cửa.
Bên ngoài có hai quý bà, một người là phu nhân Sammer mặc lễ phục khá chỉnh chu, khuôn mặt được trang điểm tinh xảo, xinh đẹp hơn lúc ở nhà nhiều, chẳng hề có dáng vẻ gì là đã hơn 30 tuổi. Một người khác đội mũ rộng vành có lụa đen che trước mặt, mặc một chiếc váy màu sắc khá tối, buông xõa vừa phải.
"Thám tử Moriarty, tôi có một người bạn cần sự giúp đỡ của cậu." Stalin Sammer cầm mũ sa trong tay, trong đôi mắt xanh lam không hề có xíu ý cười nào.
"Mời vào." Klein chỉ vào phòng khách. Trong lúc xoay người, hắn cài lại nút áo trên cùng, chỉnh chỉnh chiếc áo ghi lê màu đen.
Stalin khẽ gật đầu, không lên tiếng, dẫn quý bà được lụa đen che mặt vào phòng.
Bà rất quen thuộc với chỗ này, chẳng cần phải chờ Klein nhắc nhở, đã tìm được sofa ngồi xuống.