Dịch: alreii
Biên:
Phòng sinh hoạt chung chỉ có một ngọn nến chiếu sáng, bầu không khí tĩnh lặng cũng như bị ngưng đọng lại.
Phải mấy giây qua đi thì người đàn ông nghi là Thầy Thuốc kia mới lẩm bẩm một câu: "Tại sao chú em không để lại địa chỉ nhỉ? Vậy thì anh đây còn lấy được vài thứ trên thi thể của chú em."
Nghe thì như thể nguyền rủa, thực ra là đang khuyên nhủ... Klein làm bộ như nghe không hiểu, nhìn Rắn Đen nói: "Không cược, tôi cũng chẳng có khả năng sống sót. Cược rồi, ít nhất tôi còn có chút xíu hy vọng."
"Tôi sẽ không ngồi chờ chết."
Nghe được lời này, ngài Con Mắt Trí Tuệ vốn định lên tiếng đành ngậm miệng lại, bởi vì ông cũng chẳng thể cho hắn thấy được hy vọng khác.
"Tôi rất thích tính cách này của cậu!" Rắn Đen cười hả hả.
"Tôi cũng rất thích, mấy người bạn trước của tôi đều là tính cách này. Mỗi năm tôi đều đặt một bó hoa trước trước bia mộ của bọn họ." Người đàn ông nghi là Thầy Thuốc kia bề ngoài như đang phụ họa mỉa mai nhưng thực tế đang âm thầm khuyên nhủ.
Gã ta không hề quan tâm Rắn Đen giỏi đánh nhau hơn mình, cứ muốn nói gì là nói.
Ông anh Thầy Thuốc chắc chắn đã ăn đủ với cái tính cách này của mình... Klein âm thầm cảm kích một câu.
Hắn nhét đặc tính phi phàm của Thợ Săn vào trong hộp thuốc lá bằng sắt giao cho người hầu dẫn hắn vào đây, nhìn đối phương đi đến trước mặt Con Mắt Trí Tuệ.
Ô ta đếm 400 bảng tiền mặt từ trong cái túi da bên cạnh mình, bảo người hầu đưa cho Rắn Đen.
Rắn Đen tùy ý liếc mắt nhìn, nói: "Tôi tin tưởng ngài Con Mắt Trí Tuệ."
Anh ta móc ra một chiếc hộp gỗ nhỏ trước ngực, cúi người đặt trên mặt đất, dùng sức đẩy một cái, vật phẩm đó trượt đến trước mặt Klein, không thông qua người hầu.
Ngón tay Klein vừa chạm đến hộp ngoài, bên tai lập tức xuất hiện hiện tượng huyễn thính khe khẽ, sinh ra cảm giác xóc nảy mạnh mẽ dẫn đến choáng váng.
Với hắn thì đây không hề là chuyện khó chấp nhận, trình độ này thậm chí còn không bằng âm thanh hư ảo lúc đám người Chính Nghĩa khẩn cầu.
Sau khi ngồi thẳng người dậy, Klein cẩn thận mở hộp gỗ ra, thấy bên trong có một "Lỗ tai"!
Lỗ tai này giống như thật, chỉ là màu sắc hơi đen, có mấy nơi đã thối rữa chảy mủ.
"Tôi phải sử dụng nó thế nào?" Klein mở lời hỏi.
Rắn Đen trả lời một cách thờ ơ: "Cậu cầm nó mà không mang bao tay là đang sử dụng nó rồi. Hà, tốt nhất là cậu nên về nhà rồi hãy thử, hãy thử lúc ở một mình ấy."
Klein không hỏi thêm nữa, đóng nắp hộp lại, đặt vào trong túi áo, sau đó bày ra nụ cười gượng, nói: "Nó khiến tôi cảm thấy choáng váng."
Sau mấy giây trầm mặc ngắn ngủi, người đàn ông nghi là Dược Sư đột nhiên hét lên: "Tôi muốn mua tủy kết tinh của Suối nguồn Tinh Linh, ai có?"
Giọng nói gã vẫn quanh quẩn, nhưng không ai trả lời.