Dịch: alreii
Sau khi có được suy đoán đại khái, Klein chẳng vội đi chứng thực. Hắn giả bộ như chẳng xảy ra chuyện gì, quay hướng giấy lại đối diện với bản thân.
Tình báo hắn viết về Ian Wright tuyệt đối chân thực, cho dù có dùng kỹ xảo xem báo để xác nhận thì chỉ nhận được đáp án khẳng định mà thôi. Cho nên hắn tin tưởng người bên phía đại sứ sẽ điều tra theo manh mối này và sẽ đạt được thu hoạch gì đó. Trong thời gian ngắn chẳng có động cơ chẳng có thời gian để tìm mình báo thù.
Hắn vẫn tiếp tục bày tờ giấy trên bàn, để người giám sát bên phía bộ phận đặc thù của quân đội nhìn thấy, khiến bọn họ buông lỏng sự chú ý với mình. Chuyển mọi trọng tâm về phương hướng của Ian Wright và vị đại sứ đang giành giật từng phút từng giây để tìm người nọ.
Cứ như vậy, Klein sẽ an toàn hơn.
"Cảm giác cứ như xiếc đi trên dây thừng, chẳng lẽ đây là thể chất đặc thù của Thằng Hề?" Hắn bật cười lắc đầu, mở cửa sổ Bay ra, muốn hít thở không khí tươi mát buổi sáng, nhưng bên ngoài là sương mù đen đặc khiến hắn phải lặng lẽ đóng cửa sổ lại.
Dùng bình mực nước chặn tờ giấy viết tình báo của Ian lại, Klein đến phòng rửa mặt cách vách nhanh chóng thanh lý bản thân. Tiếp đó lấy chiếc áo lễ phục dài với hai hàng nút và chiếc mũ phớt tơ lụa nửa cao từ trên giá xuống, đi thẳng xuống lầu một.
Hắn đã hẹn với luật sư Jurgen hôm nay sẽ cùng ăn sáng.
Rút cây gậy batoong nạm bạc màu đen từ kệ đựng ô ở cửa ra, Klein men theo con đường ngập trong sương mù tầm nhìn không quá 10m, đi thẳng đến số 58 phố Minsk, kéo chuông cửa ngôi nhà u ám nọ.
Trong tiếng vang vọng ding dang, trong đầu hắn chợt xuất hiện một con mèo đen mắt xanh nhếch cao đuôi. Mèo đen Brody đi một đường thắng đến sau cửa, súc thế hai giây rồi chợt bật lên, vươn móng vuốt bắt lấy tay nắm cửa. Sau đó nó không thể tránh né được rơi xuống đất, dựa vào thể trọng đã xoay được tay nắm cửa, cửa được mở ra.
Cọt kẹt một tiếng, gió sáng thổi tới, cửa lớn chậm rãi lùi về sau.
Mèo đen Brody cao ngạo nhìn Klein, tự nhiên đi qua bên cạnh.
"Đúng là một con mèo thông minh." Klein ca ngợi với bà Doris đang mang tạp dề trắng.
Doris cười đến mức các nếp nhăn đều giãn ra.
"Việc này phải xem tâm trạng của nó nữa, phần lớn thời gian nó sẽ giả bộ rất ngu ngốc, như thể nghe không hiểu cậu đang nói gì. Ồ, tôi đã chuẩn bị canh củ cải đậu mà tôi sở trường nhất, chấm ăn với bánh mì."
Canh củ cải đậu... Nghe tên thật giống thức ăn hắc ám... Klein mỉm cười nói: "Tôi rất mong chờ."
Trong lúc nói chuyện, luật sư Jurgen từ trong phòng rửa mặt đi ra. Cho dù đang ở nhà mình, cho dù vừa mới rời giường chẳng bao lâu, anh ta vẫn mặc rất chỉnh tề, áo sơ mi trắng không một nếp nhăn, áo gi lê nâu nhạt bó sát người, đường cong nơi ống quần như thể vừa được là phẳng.
"Hợp đồng cậu muốn đã soạn xong rồi, cậu xem thử xem có nơi nào sơ sót không." Đôi mắt lam của Jurgen quét đến, chẳng có quá nhiều chào hỏi, đi thẳng vào chủ đề.