Dịch: Phongtieutieu
Biên: Duy Anh
Một người sống cùng hơn mười mấy cái xác sống trong căn phòng ánh đèn tăm tối, còn đánh bài với nhau cả đêm. Cảnh tượng như vậy càng nghĩ càng thấy khủng bố, da đầu từng tấc từng tấc run rẩy.
Klein kìm nén sự sợ hãi trong lòng, nhìn thẳng vào một người đang đứng phía trước. Một người đàn ông khoảng hai tám hai chín tuổi. Sắc mặt tái nhợt, một đôi mắt nồng đậm ác ý, cả người toát ra một chút điên cuồng. Sau đó hắn cũng làm bộ bị khí thế đối phương chấn nhiếp, lui về sau một bước.
Trong khi đó, Kaspars thì rời phòng, khép cửa lại.
Gàn đàn ông nọ trầm thấp hỏi
"Anh muốn tìm người bảo hộ ư?"
".........Đúng thế." Klein cố ý nuốt xuống ngụm nước bọt.
Sự quỷ dị của đối phương vừa để hắn sợ hãi, vừa mang đến cảm giác an tâm.
Người bảo hộ càng mạnh càng lợi hại, tất nhiên hắn càng an toàn.
Gã đàn ông mặc áo gi lê đen này lại hất cằm lên hỏi:
"Tại sao muốn tìm người bảo hộ? Anh nguyện ý trả bao nhiêu thù lao?"
Klein không trả lời ngay, khẽ suy tư nói: "Trước hết tôi muốn kể cho anh cụ thể tình huống của nhiệm vụ. Sau khi cân nhắc xong, anh cứ nói cho tôi một cái giá tiền. Nếu tôi có thể thanh toán được, hoặc có vật phẩm đồng giá, liền thành giao. Ngược lại, tôi sẽ từ bỏ, đi tìm người thích hợp hơn."
Với đôi mắt tràn ngập ác ý gã đàn ông cũng không có mở miệng, nhẹ nhàng gật đầu, ra hiệu cho Klein giảng thuật.
Klein gắng gượng nhìn những cỗ xác sống kia, dùng ánh mắt hỏi thăm: "Trước khi trả lời, có muốn đuổi những tên kia ra khỏi phòng không?"
"Không cần". Sắc mặt gã tái nhợt trầm giọng nói.
Klein châm chước, rồi nói:
"Tôi đắc tội một nhân vật, khả năng có cả một quốc gia hậu thuẫn ở sau lưng."
Bên trong phòng chơi bài đột nhiên không có một điểm động tĩnh, hoàn toàn im ắng. Gã bỗng dưng cứng ngắc ngay tại chỗ, tựa như một pho tượng thạch cao.
Qua đầy một phút, gã thong thả mở miệng nói: "Nhiệm vụ này vô giá"
"Anh ra ngoài đi"
A? Klein chưa kịp phản ứng lại, đến khi đối phương quay người đi hướng bàn đánh bài. Hắn mới hiểu giao dịch này đã bị hủy bỏ.
Ngươi lôi kéo được cả một đoàn xác sống, biểu hiện thực lực rất mạnh. Ngươi rõ ràng toát ra vẻ điên cuồng, kết quả mới chỉ như vậy cũng đã bị dọa lui. Klein không biết nên khóc hay nên cười, nói bổ sung:
"Vị đại nhân vật kia ở Backlund có lẽ không được tự tại cho lắm."
Gã vẫn không thèm đoái hoài đến hắn. Một lần nữa ngồi xuống, bọn xác sống kia lại tiếp tục chia bài.
Klein thở hắt ra, rời khỏi căn phòng, trông thấy Kaspars đứng đợi bên ngoài.
"Không thể đạt thành giao dịch." Klein nhún vai nói.
Kaspars cũng không kinh ngạc, trầm ngâm mấy giây nói:
"Anh ta ra giá quá cao hả?"
"Không, anh ta cảm thấy nhiệm vụ quá khó khăn." Klein không có giấu diếm.
Kaspars lông mày khẽ động nói: