Dịch: alreii
Biên: Cún Con Xa Nhà
Ai? Tại sao lại biết mình mua phối phương Quan Trị An? Con ngươi màu xanh sẫm của cô nàng co lại, ngạc nhiên ngắm nhìn xung quanh, nhưng lại không phát hiện bất cứ sự chú ý khả nghi nào.
Dựa vào cách nói của ngài A, giao dịch ở chỗ này của ông ta phải rất an toàn rất bảo mật... Sau đó, Hugh nhịn không được nhìn về phía chiếc sofa đơn, chỉ thấy ngài A bị mũ trùm che hết ngũ quan vẫn đang quan sát mọi người, không hề có biểu hiện dị thường nào.
Cô lấy khuỷu tay đụng nhẹ vào Filth, đè thấp giọng nói: "Mình có nên đi không?"
Filth cầm lấy tờ giấy, liếc mắt nhìn, trả lời không chút do dự: "Đi, ít nhất bây giờ ngài A vẫn còn đang nhìn, chẳng ai dám làm gì với cậu. Cậu có thể thừa dịp này làm rõ mục đích của đối phương rốt cuộc là gì, nói không chừng có thể đạt được vật liệu ma dược mà cậu muốn đó."
"Có đạo lý..." Bản thân Hugh vốn là một người hành động rất nhanh. Cô lập tức gật đầu với người hầu, lần nữa theo đối phương đến phía ngoài phòng sách, trùm chiếc áo choàng lên người.
Chiếc mũ trùm này có thể che hết cả khuôn mặt của mình, không thấy cả đường đi phía trước luôn ấy... Hugh đội mũ trùm lên, mở cửa tiến vào, ngắm người đàn ông mặc áo đuôi tôm ngồi phía sau bàn.
Trên mặt người đàn ông này đeo một chiếc mặt nạ màu vàng kim, lộ ra đôi mắt, mũi, miệng và hai má, khiến người ta không thể tưởng tượng được dáng vẻ nguyên bản của anh ta.
Con ngươi màu nâu nhạt phía sau chiếc mặt nạ vàng kim xoay xoay, người đàn ông đó chỉ cái ghế dựa đối diện bàn sách: "Ngồi."
Giọng nói của anh ta cố ý đè thấp và khàn, nhưng không quá đặc biệt.
Hugh trở tay đóng cửa thư phòng, ưỡn ngực ngẩng đầu, không thua khí thế ngồi vào vị trí được chỉ định, lên tiếng hỏi: "Anh có vật liệu chính của ma dược Quan Trị An à?"
Người đàn ông đeo mặt nạ cười khẽ một tiếng: "Đúng vậy, mắt của ma trùng sợ hãi và tay phải của chiến hùng trắng bạc, tôi đều có."
"Thực tế thì tờ phối phương Quan Trị An đó chính là do tôi tìm người bán thay."
Chẳng trách... Tuy Hugh thường bị bạn tốt cười nhạo không có não. Nhưng có thể sống sót trong xóm dân nghèo, trong đống xã hội đen ở quận Đông, trong giới người phi phàm thì cô không thể nào là người lỗ mãng hoàn toàn được, cô có trực giác với nguy hiểm hệt như của dã thú.
Cô đè giọng hỏi: "Tại sao anh muốn làm vậy?"
"Lựa chọn trợ thủ phù hợp." Người đàn ông đeo mặt nạ cười khẽ nói: "Với tình hình tài chính của cô, rất khó góp đủ tiền cho hai vật liệu phi phàm cần thiết trong thời gian ngắn được. Tất nhiên, cô có thể đi đến tụ hội của nhóm người phi phàm khác để bán lại phối phương. Nhưng xin hãy tin tưởng tôi, điều này sẽ mang lại nguy hiểm không cần thiết cho cô, vòng tròn của chúng tôi không nhất định sẽ trùng lặp, nhưng tôi không chỉ có một mình."
Hugh nhíu mày nói: "Nếu anh có một tổ chức khổng lồ, có phối phương ma dược của Quan Trị An, thậm chí là Trọng Tài, tại sao còn cần tôi giúp đỡ?"