Dịch: alreii
Biên: Cún Con Xa Nhà
Klein gặp được Jurgen Cooper trong một phòng làm việc ở cục cảnh sát Lewis, vị luật sư cấp cao này vẫn ăn mặc rất nghiêm túc, như thể chuẩn bị đi tham dự tiệc rượu của giới thượng lưu vậy.
Lễ phục dài màu đen với hai hàng nút, áo sơ mi trắng cổ trụ, một chiếc nơ lớn, giày da sáng bóng. Đám cảnh sát cũng rất khách khí với anh ta.
Jurgen cầm chiếc mũ phớt tơ lụa, đôi mắt xanh lam nhìn về phía Klein, nói: "Đã làm xong thủ tục, cậu đi giao 10 bảng tiền bảo lãnh liền có thể rời đi được rồi."
"Cảm ơn." Klein không nhiều lời. Sau đó hắn đi theo vị luật sư Jurgen tướng mạo không tệ, nhưng cho người khác cảm giác quá cứng nhắc đến phòng tài vụ cục cảnh sát ở cạnh bên, móc ra ví da, rút hai tờ tiền mặt 5 bảng.
Bây giờ Klein rất vui mừng vì mình đã mang theo toàn bộ số tiền mặt 95 bảng trên người, bằng không lại phải mượn anh hàng xóm tốt bụng Jurgen.
Tất nhiên, nghiêm trọng nhất là nếu để tiền mặt ở nhà, trải qua các vị cảnh sát điều tra hiện trường, sau cùng còn thừa lại bao nhiêu, Klein thực sự chẳng có lòng tin, nhưng hắn cũng không thể để ở trên màn sương mù xám. Bởi vì nói không chừng hắn còn phải hối lộ để mà thoát thân nữa.
Lúc trước có rất nhiều báo chí tạp chí cứ luôn chửi bới cánh sát, cho rằng bọn họ thiếu đốc thúc, làm việc thô bạo, tham ô, thường vơ vét tài sản, hung ác nham nhiểm. Klein không dám tin hoàn toàn, nhưng lại cũng không dám không tin. Dẫu sao số tiền trên người Meursault có khả năng cao là đã nhảy vào trong túi người của cục cảnh sát này.
Nộp tiền bảo lãnh xong, Klein theo Jurgen rời khỏi cục cánh sát, gió lạnh ẩm ướt thổi ngay vào mặt khiến cho hắn rùng mình.
"Chờ kết án, tiền bảo lãnh sẽ trả lại cho cậu. Tất nhiên, cậu đừng hy vọng bọn họ sẽ tới báo cho cậu biết. Một tuần sau, nếu không có ai tới tìm cậu, cậu có thể đến đây đòi tiền bảo lãnh. Về lý thuyết, cậu còn có thể nhận được bồi thường từ di sản của đối phương, nếu có." Jurgen đi về phía một chiếc xe ngựa dừng ở bên đường.
Mưa dầm liên miên cả ngày đến đêm mới chịu ngừng, nhưng mặt trăng đỏ vẫn bị mây đen che khuất, trên đường chỉ còn lại tia sáng lẻ loi của đèn khí gas.
"Được." Klein thiếu chút nữa còn tưởng rằng mất luôn 10 bảng rồi chứ.
Hắn tính toán lại ủy thác lần này của Ian, thù lao được 5 bảng. Nhưng trong nhà có rất nhiều đồ dùng và bộ đồ trà bị hư hỏng, mình cần phải mua mới với tìm người tới sữa chữa. Thêm cả vật liệu bị hao tổn, tiền xe ngựa với khoản chi phí để sửa quần áo, hình như mình bị lỗ vốn rồi.
Nếu không lấy được 10 bảng tiền bảo lãnh này, vậy thì lỗ to rồi! Ừm, đặc tính phi phàm Meursault để lại đáng giá không ít tiền. Klein leo lên xe ngựa, hơi nhíu mày.
Hắn còn luôn tưởng rằng thám tử tư dùng nhà ở của mình để làm văn phòng thì nhiều nhất dù không có ủy thác, vẫn sẽ không lỗ vốn. Kết quả...