Dịch: alreii
Biên: Cún Con Xa Nhà
Sáng sớm mờ sương, Klein ngồi trước bàn ăn nhà mình, lấy bánh mình yến mạch bẻ nhỏ thả vào trong sữa bò, cải thiện bữa ăn.
Tuy thân thể của hắn đã sớm biến đổi, nhưng truy cầu và chấp nhất với mỹ thực lại như được khắc sâu vào tận linh hồn, hoàn toàn không thể nào thích ứng với phong cách bữa sáng đơn điệu cứ lặp đi lặp lại của vương quốc Ruen được. Klein chỉ có thể cố gắng thử nhiều cách mới, không chỉ hạn chế bởi mấy loại như bánh mì nướng, bánh mì, thịt lợn xông khói, lạp xưởng, mỡ bò và bơ. Hắn cố gắng vượt qua khỏi ranh giới đó, khiến bữa ăn thêm phong phú. Ví dụ như trong thực đơn của hắn sẽ có thêm bánh nhân thịt heo đang thịnh hành ở phía Nam. Các thực phẩm như mì Finnebot, bánh bắp ngô nướng vv...
"Trứng cá của đế quốc Fusak cũng không tệ, nhưng mà đắt quá, chỉ thích hợp cho mấy bữa tiệc chính thức..." Klein dùng thìa múc một miếng bánh mì yến mạch nhỏ đã được ngâm mềm, đưa vào trong miệng. Hắn chỉ mới nhai khẽ, cũng đã cảm giác được trong vị sữa chảy ra nhuốm đầy hương vị lúa mạch, mà miếng bánh mì trong miệng càng thêm thơm ngọt.
Ăn xong bữa sáng, Klein buông thìa xuống, chẳng vội thu dọn. Hắn cầm lấy mấy tờ báo vừa được đưa tới, nhàn nhã mở ra đọc.
Chờ chút nữa sẽ xem bói, nếu không có chuyện gì thì đến phố Thatch quận Thánh George ghé thăm ngài Repad. Xem thử phương tiện giao thông mới của anh ta có đáng giá đầu tư không... Backlund đúng là lớn thật, mỗi một quận gần như bằng cả thành phố Tingen. Quận Đông là khoa trương nhất, lớn gấp đôi... cách đi lại nhanh gọn mà tiết kiệm tiền nhất vẫn là dùng hai chân đi bộ, sau đó chuyển qua ngồi tàu hơi nước, tiếp đó lại dùng hai chân đi bộ, nhưng mà có hơi lãng phí thời gian... Suy nghĩ của Klein lan man vô tận.
Hệ thống xe ngựa công cộng của Backlund giống với Tingen, giá quy định không khác mấy. Vấn đề duy nhất là, một số trong chúng nó phần lớn chỉ hạn chế trong một quận duy nhất. Nếu muốn từ Jowod đến Thánh George, giữa đường cần phải chuyển xe mấy lần, giá cả tất nhiên sẽ tăng lên.
Tình trạng thế này khiến triển vọng của phương tiện giao thông loại hình mới trở nên cực kỳ mê người.
Rầm! Rầm! Rầm!
Đúng vào lúc này, tiếng gõ cửa như chùy nện vang vọng lại, chui vào trong tai Klein.
Ai vậy... Không biết kéo chuông sao... Hắn lẩm bẩm mấy câu, chỉnh lại cổ áo, đi ra mở cửa.
Xuất hiện trước mặt hắn là một người quen, là người đàn ông cao nguyên từng đuổi theo Ian nhỏ bé trên tàu hơi nước. Làn da gã ngăm đen, hốc mắt hãm sâu, người gày còm nhưng khá sắc bén.
Dựa vào kết quả "thông linh" của Klein, gã tên là Meursault, Người Xử Phạt của đảng Zhemage, là một đầu mục có địa vị không thấp.
"Xin hỏi anh tìm ai vậy? Có chuyện gì muốn ủy thác tôi sao?" Klein cố ý bày ra vẻ mờ mịt.
Meursault mặc áo khoác đen, đội một chiếc mũ phớt tơ lụa xốc nổi, nhưng chẳng hề thân sĩ chút nào.
Ánh mắt của gã lạnh lẽo quan sát Klein, dùng tiếng Ruen mang đậm khẩu âm cao nguyên hỏi ngược lại: "Cậu chính là Sherlock Moriarty?"
"Đúng vậy." Klein trả lời ngắn gọn.
Meursault cứng nhắc gật đầu: "Tôi muốn ủy thác cậu tìm một người."