Dịch: alreii
Biên: Cún Con Xa Nhà
Số 15 phố Minsk quận Jowod.
Klein ăn uống no nê, ngồi trên ghế bành trong phòng khách, cạnh một chiếc lò sưởi âm tường đang thiêu đốt tí tách.
Trong hoàn cảnh ấm áp như đầu hè này, hắn chỉ mặc áo sơ mi trắng, khoác áo gi lê đen và quần dài mỏng. Hai tay cầm báo, mở đến trang có nhiều tin quảng cáo nhất.
"Một loại phương tiện giao thông mới, cần vốn đầu tư gấp, gặp mặt bàn bạc cụ thể..." Klein đọc nhẩm hai lần, vươn tay cầm lấy bút chì trên chiếc bàn tròn nhỏ đỏ sậm bên cạnh, khoanh tròn tin tức này lại.
Nếu ngày kia không có ủy thác gì, hắn tính sẽ đi xem thử cái gọi là phương tiện giao thông kiểu mới này có đáng để đầu tư hay không.
Mấy chuyện kiểu này, Klein cũng chẳng thể nào xem bói và dự đoán được, bởi vì tin tức thiếu hụt.
"Hy vọng là sản phẩm giống như xe đạp..." Klein lẩm bẩm không thành tiếng, chợt bên tai quanh quẩn hư ảo trùng điệp mấy lời khẩn cầu.
Ai? Tiểu thư Chính Nghĩa? Anh Người Treo Ngược? Hay bạn học Mặt Trời? Hay là vị nhân viên nào đó trong ngân hàng Backlund đang sao chép mật mã của mình chăng? Những suy nghĩ lướt qua trong đầu Klein. Hắn thả tờ báo xuống, trở về phòng ngủ, khóa cửa phòng lại.
Đi ngược bốn bước, tiến vào thế giới sương mù sám, hắn nhìn thấy bên mép chiếc bàn dài đồng đen loang lổ cổ xưa, bên cạnh chiếc ghế dựa Kẻ Khờ, có những vòng sáng rực rỡ đang tỏa ra.
Klein xem như kinh nghiệm phong phú bình tĩnh ngồi xuống, kéo linh tính ra, dùng tư thế đáp lại lời khẩn cầu chạm vào những gợn sóng sáng rực nọ.
Cảnh tượng trước mắt hắn đột nhiên biến hóa, hiện ra một bộ sofa mờ ảo, một cô gái nhỏ nhắn mặc trang phục của kỵ sĩ thực tập đang cuộn người bên trên.
Không có cảnh sao chép mật mã... đang xem một tờ giấy... Klein chợt hiểu ra, biết được lí do của chuyện này:
"Cô ta chắc là một trong hai người phi phàm cần mình kiểm tra mà tiểu thư Chính Nghĩa từng nhắc đến..."
Trầm mặc mười mấy giây, Klein không thật sự đáp lại, tính nửa đêm mới tiến hành bước này, sau đó mới từ phản ứng, thái độ và cách xử lý của đối phương để kiểm tra tính cách và năng lực của cô ta.
Tất nhiên, hắn tuyệt đối sẽ không cưỡng ép người khác gia nhập hội Tarot.
"Kẻ Khờ không thuộc về thời đại này..." Hugh đọc xong đoạn văn Hermes cổ mới sững ra mấy giây, chợt bật người ngồi dậy.
Hình như có khả năng nó là danh xưng của một tồn tại thần bí nào đó! Cô hoảng sợ nhận ra điều này.
Mà thường thức về thần bí học và các loại tin tức cô nàng nghe được đang nói với cô nàng rằng: Một khi đọc lên danh xưng hoàn chỉnh của tồn tại thần bí nào đó, nó thường có nghĩa là đang hấp dẫn sự chú ý của đối phương!
Hậu quả của sự chú ý này có lẽ sẽ không tốt đẹp lắm, thậm chí có khả năng rất thê thảm!
Mấy tồn tại thần bí đó có không ít đều là hóa thân của Tà thần Ác ma!
Hơn nữa mình còn dùng ngôn ngữ Hermes cổ không được bảo vệ để đọc nữa... Mình ngu ngốc thật mà, tại sao mình phải dụng tâm nhận ra, rồi đọc một cách nghiêm túc chứ... Hugh sợ hãi nhìn xung quanh, rất sợ trong căn phòng yên tĩnh đột nhiên xuất hiện quái vật không thể nào miêu tả bằng ngôn ngữ được.