Dịch: alreii
Biên: Cún Con Xa Nhà
Klein không chạm vào thi thể của Zarel, hắn rời khỏi lối rẽ.
Cộp! Cộp! Cộp
Tiếng động từ phía xa truyền đến, không ngừng vang vọng trong cống thoát nước trống rỗng và quạnh quẽ này.
Klein nghiêng tai lắng nghe mấy giây, quyết đoán dọc theo đoạn đường xi măng bẩn thỉu cạnh đường ống dẫn nước trở về lối ra.
Đối với hắn mà nói chuyện không liên quan tới mình thì không cần thiết phải mạo hiểm.
Sau khi Klein leo lên rời khỏi cống thoát nước, lần nữa đóng nắp cống lại. Hắn liền xử lý sơ qua dấu vết gần đó, rồi trở về căn phòng thuê ở quận Đông. Sau đó Klein mới đổi bộ đồ khác, tháo bỏ lớp ngụy trang.
Tiếp đó hắn mang mắt kính gọng vàng, bước về phía một đoạn đường lạ lẫm, thuê một chiếc xe ngựa. Trong sự yên tĩnh và lạnh lẽo lúc ba giờ sáng, Klein trở về quận Jowod, nhưng không phải phố Minsk.
Sau đó Klein lại lượn một vòng lớn, xác nhận không có ai theo dõi mới đi về nhà. Hắn ngủ thắng cẳng đến trời sáng, chuông cửa lại lay động "đing đang".
Klein chợt bật người ngồi dậy, mặc áo sơ mi, khoác thêm áo gi lê. Sau đó, hắn bước nhanh xuống lầu một, mở cửa ra.
Mà trước đó, trong đầu hắn tự khắc hoạ ra chân dung của vị khách đến thăm, cũng nhờ vào năng lực dự cảm của Tên Hề mà có.
Chiếc áo khoác cũ rộng thùng thình, chiếc mũ tròn màu lá cọ, một chiếc túi đeo rách lỗ chỗ, đôi mắt đỏ tươi, khuôn mặt thanh tú, khí chất trầm tĩnh. Đó chính là cậu bé Ian hôm qua tới ủy thác nhiệm vụ.
"Chào buổi sáng, thám tử Moriarty." Ian chào hỏi, nhìn xung quanh nói, "Có thu hoạch gì không? Ừm... Tôi chỉ đi ngang qua nên tiện thể ghé hỏi thăm."
Klein trịnh trọng gật đầu: "Có."
"..." Ian tựa như bị dọa giật mình, thế mà một lúc lâu vẫn không nói câu nào.
Lúc sau, cậu ta mấp máy miệng, ngạc nhiên hỏi: "Anh đã xác nhận tình trạng của ngài Zarel rồi?"
"Đúng vậy." Klein dừng lại, nghiêm mặt nói: "Tôi đã phát hiện thi thể của Zarel."
"Thi thể..." Đồng tử Ian co rút, khẽ lặp lại.
Cậu ta cũng quá ngạc nhiên, như đã dự đoán được khả năng sẽ xuất hiện kết quả xấu nhất.
Klein lẳng lặng đứng nhìn, không chen lời.
"Phù..." Ian thở hắt ra. Cậu ta cảnh giác nhìn xung quanh một vòng, "Hiệu suất của anh khiến người kinh ngạc thật. Anh có thể dẫn tôi đi xem thi thể của ngài Zarel chứ?"
"Không vấn đề, thực tế tôi cũng đang tính làm vậy." Klein nghĩ gì đó lại nói: "Tôi hy vọng lúc cậu báo cảnh sát sẽ không nhắc đến tôi, cứ nói do bản thân phát hiện. Tôi nghĩ cậu hiểu được cách thêu dệt lý do."
Ian không hề kinh ngạc gì với chuyện này, cậu ta hiểu rõ, không phải vị thám tử nào cũng đều thích dính dáng đến cảnh sát. Thực tế thì ngoài mấy đại thám tử nổi danh, thường giúp đỡ và cung cấp ý kiến cho cục cảnh sát, thì những người còn lại thường bị cảnh sát kỳ thị, bị bọn họ bài xích, thậm chí dọa dẫm vơ vét tài sản.